Cùng Quân Đồng Mộng – Tiết tử

Cùng Quân Đồng Mộng

Tiết tử

***

          Chiều nay, trên đỉnh núi cao vời vợi của Mi Tú núi, ánh trăng chói lọi, ở dưới táng cây tùng trước cửa phòng trúc, có hai thân ảnh đang ngồi dưới bàn đá, ngưng mắt nhìn chằm chằm vào bàn cờ trên bàn.

          “Sơ Nhi, Mãn Nguyệt và Huyền Nguyệt, con yêu ai?”

          Nhìn thấy cậu bé đang nghĩ ngợi về nước đi kế tiếp, một gã nam tử trung niên mở miệng, tuy chỉ một thân áo trắng giản dị, nhưng gương mặt đoan chính trước mắt tạo nên một thần thái phi phàm, thân ảnh cao gầy dưới bầu trời trời, gió nhẹ phất phơ tay áo, lộ ra vài phần phong thái thoát tục. 

          “Nếu như trong tay có rượu, thì con chọn Mãn Nguyệt; nếu trong tay có đàn, Huyền Nguyệt nên có, Nguyệt dù mê người đến mấy, cùng lắm cũng chỉ như thế thôi.”  

*1: Mãn Nguyệt là ánh trăng tròn, dưới ánh trăng tròn thì phải có rượu để say.

*2: Huyền là dây cung, vì vậy Thiếu Sơ tỷ mới nói nên có đàn, Huyền Nguyệt là dây đàn của ánh trăng.

          Đáp lại thanh âm trong sáng nhẹ nhàng kia là thiếu niên một thân đạm sắc, thanh thấu dật nhã, nhưng trong thần thái ấy, lại có một chút không thuộc về nam tử.

          “Nếu như không có rượu, cũng không có đàn thì sao?”

          “Con hy vọng trong tay sẽ có kiếm.”

          “Vì sao?”

          “Đồ nhi dù cho rằng, ánh trăng không nên nhuộm mùi máu tanh, nhưng mượn ánh trăng xinh đẹp để trừng phạt người khác, cũng coi như thú vị.”

          “Như vậy chẳng phải là tầm hoan tác nhạc(*), là theo đuổi vũ lực sao?”

* tầm hoan tác nhạc: ý là tìm niềm vui, theo đuổi hưởng lạc.

          “Từ trước đến giờ, đồ nhi vốn không nghe theo lời dạy bảo của Kiếm Sư và Cao đường trưởng bối, gặp chuyện bất bình ra tay diệt ác, đây là trách nhiệm của con.”  

          Lời đáp khẳng khái, nụ cười thong dong bình thản chẳng thay đổi, đồ nhi này của hắn đích thật là vô tình, từ trước đến giờ, thân là sư phụ như hắn, cũng không thể nắm bắt được suy nghĩ của đồ nhi.

          “Vậy tối nay là thế nào?”

          “Ánh trăng đầu tháng chói lọi rực rỡ, dùng làm bóng đêm để chôn vùi kẻ ác là tốt nhất.” 

          “Cho nên con mới nhờ Tuyết Sơ đi chôn Mạc Bắc Tam Lang lão tam.”

          Đệ đệ Tô Tuyết Sơ, cùng một nét mặt với nàng, nhưng tính cách lại trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, tính cách ít nói trầm ngâm, thường đi giao đấu thay cho tỷ tỷ!  

          “Đồ nhi chỉ là thi hành chính nghĩa, triệt để tiêu diệt những người không nên sống nữa thôi.” Ai bảo lão đệ nàng rèn luyện nên một thân giỏi võ nghệ làm chi, rảnh rỗi cũng là vô dụng.   

          “Luận tinh thần võ học và phẩm hạnh, tương lai, Tuyết Sơ tất thành một đại tông sư.”

          “Chúc mừng Kiếm Sư có người kế thừa.” Lão đệ, ngươi cứ an tâm trở thành một đại tông sư đi, nể mặt một thân võ học của ngươi, tỷ tỷ này đành phải hy sinh cuộc đời nhàn nhã đi chơi của mình, tìm việc “tân dụng triệt để” giúp ngươi.  

          Minh Tông Kiếm Sư chỉ lắc đầu than nhẹ.

          “Kiếm Sư không thấy cao hứng sao?”

          “Kiếm thuật và thân thể của ngươi là cao thủ, nhưng lại có thể hơn thế nữa.”

          “Ôi chao, là đồ nhi bất tài, làm cho Kiếm Sư thất vọng.”

          “Bất tài!” Minh Tông Kiếm Sư nhìn đồ nhi chưa nói hết câu đã tự hạ thấp mình, nhưng nụ cười trên môi chưa từng mất đi: “Nếu thật sự giao đấu, sợ rằng ngươi có thể thắng cả Tuyết Sơ, ngươi rất có tư chất võ học, thậm chí là thiên phú hơn người, đáng tiếc, lòng ngươi lại không muốn.”

          “Sư phụ, thế sự dễ thay đổi, con có lẽ sẽ rực rỡ như đêm nay, nhưng ngày mai có thể Minh Triêu sẽ tỏa sáng, vật đổi sao dời, đó là chân lý muôn đời, đồ nhi chỉ có thể nói, võ học không phải là những gì mà đồ nhi muốn.”  

          “Ngươi muốn cái gì?”

          “Ừm, đồ nhi chỉ muốn cảm nhận trần thế này lâu hơn một chút, chăm chỉ khám phá những chuyện làm cho nhân sinh thú vị thêm.”

          “Sơ Nhi, cả đời này, ngươi đều có ba phần nhu tình với các cô gái.” Minh tông Kiếm Sư bùi ngùi đánh giá đồ nhi của mình.

          Đôi mắt đang trầm xuống của Tô Thiếu Sơ chợt dừng lại, hưng phấn nhíu mày.”Kiếm Sư thật sự hiểu lòng của đồ nhi sao?”

          “Thoải mái, phóng túng lại thích làm bậy, tạo nên một người mâu thuẫn lạnh nhạt, ba phần nhu, bảy phần đạm, ngươi có hứng thú với thế sự, nhưng lại chưa từng đặt thế sư vào lòng, xem ra, đồ nhi của ta thật sự không phải là người hữu tình.” 

          Tô Thiếu Sơ khẽ cười.”Mọi người xung quanh đều nói Thiếu Sơ dịu dàng đa tình, không ngờ Kiếm Sư lại nghĩ đồ nhi như thế.”

          “Ngươi đa tình thành tính, chuyện giữa người và người, ngươi rất có hứng thú, nhưng đó chỉ là che giấu cho tâm hồn vô tâm lạnh nhạt của ngươi.”     

          “Kiếm Sư cho rằng đồ nhi đa tình cũng là vô tình?”

          “Sơ Nhi có từng nghĩ đến, đa tình dẫn đến vô tâm, con sẽ dần dần mất đi tình cảm không?”

          “Mất đi tình cảm thật sự?” Tô Thiếu Sơ thưởng thức nhìn con cờ trong tay, bắt đầu định giá về vấn đề này: “Cố tình có tình là cái gì nhỉ? Dưới mắt của đồ nhi, vạn vật đều có tình, mỗi một tình cảm đều là xuất phát từ trong lòng.” 

          “Một người nghĩ vạn vật đều có tình, vậy người đó là người có tình sao? Người đa tình nhất, cũng là người vô tình nhất, không thèm quan tâm đến những mối tình được trao đến mình, giống nhu trong mặt vạn vật, mọi thứ đều là đáng yêu, đều là không nên bỏ, Sơ Nhi cho rằng đây là đa tình hay là lạm tình?”  

          “Kiếm Sư đang nói với đồ nhi, cho dù là đa tình hay lạm tình, đều là vô tình sao?” Tối nay, “thiên cơ” của Kiếm Sư quả nhiên là có hàm ý quá sâu xa.”Bởi vì đồ nhi vô tâm với tình?”

          “Ngươi chỉ là cười nhìn bức tranh trần thế, nhưng tâm lại đặt nó cách một khoảng cách giới tuyến, trước kia vượt qua giới tuyến này, cho dù là kẻ nào, cho dù là bất cứ chuyện gì, cũng sẽ không vào được trong lòng ngươi.”

          “Khoảng cách vô tâm …” Tô Thiếu Sơ nắm lấy đốt tay, nụ cười xuất hiện lần nữa, xinh đẹp nhưng lạnh giá: “Vậy … Kiếm Sư cho rằng, người đang ở ngoài hay trong giới tuyến? Đồ nhi là đang cách một giới tuyến để nói chuyện cùng người sao?” 

          “Trả lời vấn đề này của ngươi, chính là tự té vào bẫy do ngươi tạo ra.” Đối với đồ nhi thông minh chí cực này, Minh tông Kiếm Sư di chuyển con cờ đến một vị trí mấu chốt.”Ván này thắng bại tương minh!”

          “Aiz! Kiếm Sư cố tình ra tay, thật sự là không để lại đường sống nào cho đồ nhi.” Ván cờ tối nay, Kiếm Sư rõ ràng là cố tình đưa nàng vào cục diện bế tắc, áp chế nhuệ khí của đồ nhi nàng.

          “Hôm nay ngươi không còn lối thoát, nếu như sau này có xảy ra chuyện gì, thì đừng trách người làm thầy như ta không nhắc nhở ngươi.” Hắn nhắc nhở đồ đệ trước mắt.”Đừng quên, thua ván cờ lần này, trong ba năm, ngươi không được xuống Mi Tú núi, không được bước vào Trung Nguyên.”

          Tối nay, trước khi chơi ván cờ này, Minh tông Kiếm Sư đã cùng đồ nhi của mình hạ một ước định về kết quả.

          “Kiếm Sư sợ đồ nhi sẽ chết dưới “vô tình vô tình” của mình sao?” Kiếm Sư từng tính toán giúp nàng, trong ba năm nay, ở Trung Nguyên, nàng sẽ không thoát được nước cờ định mệnh.

          “Đúng là sợ ngươi vô tâm vô tình, rồi lại tính kế người khác, cuối cùng, rước lấy kiếp số về mình.” Với tính cách của nàng, dĩ nhiên sẽ là chủ động trong ván cờ định mệnh này.  

          “Kiếm Sư đã từng nói, với tài năng của đồ nhi, có thể quay ngược lại, đảo lộn kết cục, Kiếm Sư nên tin tưởng đệ tử sẽ có cách vượt qua chứ!”

          “Trong thiên hạ, việc khó khăn nhất là đo lường lòng người, thế sự dù có bi ai thế nào, cũng khó vượt qua được lòng người, hôm nay ngươi có thể nắm giữ cục diện của ván cờ này, không có nghĩa là ngày mai thiên hạ sẽ là của ngươi.”  

          “Kiếm Sư, thực tế cách xa cục diện rất nhiều, cho dù là sáng nay hay sáng mai, nếu chỉ suy nghĩ mà không tìm cơ hội thì cũng chẳng làm được gì, nghịch cảnh luôn cho ta một đường lui, chỉ cần biết nắm bắc nó, tựa như lúc này.”  

          Tô Thiếu Sơ vươn tay, di chuyển một con cờ, đa số quân của nàng đã chết hết, vì vậy không thể chiếm được ưu thế, nhưng lại thần kỳ chặn được bước kế tiếp của đối thủ.  

          “Ngươi muốn xoay chuyển cục diện của ván cờ?” Nhìn ván cờ một lượt, Minh tông Kiếm Sư cười hỏi.

          “Có lẽ đó chỉ là kéo dài thời gian thôi, nhưng đồ nhi biết, cục diện này Kiếm Sư không thể tiếp tục đi được nữa.”

          “Sơ Nhi chắc chắn như thế.”

          Tô Thiếu Sơ trợn mắt nhìn, khó khi thấy trưởng bối nở nụ cười tinh nghịch như thế. “Ai bảo đồ nhi am hiểu nhất là lòng người, đồ nhi cho rằng, Kiếm Sư tuyệt đối sẽ không nhẫn tâm mà ép Sơ Nhi hoàn thành “kết quả” đâu.”  

          “Người làm thầy như ta cũng không thể nắm bắt được lòng ngươi, xem ra, Mi Tú núi cũng không giữ được ngươi thêm ba năm.” Hắn hiểu rõ, khả năng của đồ nhi này. 

          “Phải nói là với tính cách của đồ nhi, nếu phải ở Mi Tú núi ba năm, nhất định oán hận sẽ đầy bụng mất …” Tô Thiếu Sơ hắng giọng, “Khụ, Kiếm Sư à, đồ nhi chưa bao giờ muốn làm phiền sự yên tĩnh của người đâu!”

          “Ta có nên cảm động vì lòng hiếu thảo của ngươi hay không?”

          “Ôi chao, có thể làm cho Kiếm Sư cảm động, đồ nhi cảm thấy tối nay hao tâm tổn trí thật sự rất đáng giá.” Đối với  sự cảm động này, nàng tự nhất rất là thản nhiên.”Mong rằng Kiếm Sư nhớ kỹ sự hiếu thảo của đồ nhi, sau này, đồ nhi ở Trung Nguyên nhớ nhung người, người nhớ xuống núi đến thăm đồ nhi.”  

          “Ngay cả sư phụ mình ngươi cũng muốn tính kế sao?” Thân là đồ nhi, không đến thăm sư phụ thì thôi, còn bắt lão nhân gia ngài xuống núi thăm sao.

          “Đồ nhi chỉ nghĩ, với phong thái của Kiếm Sư, không nên chỉ ở trên ngọn núi đìu hiu này, đi lại nhiều một chút cho mọi người càng thêm kính ngưỡng người.” Phong thái, phong thái, cuối cùng cũng phải phát huy cho mọi người xem, mới gọi là phong thái.

          “Đối với lòng hiếu thảo của ngươi, ta chỉ dám nhận.”

          “Nhưng đồ nhi bị phá, Kiếm Sư cũng nhẫn tâm thấy chết không cứu sao!”  

          “Ta dạy võ công cho ngươi, ngươi lĩnh ngộ được bao nhiêu, ta hiểu rất rõ, không có gì có thể thật sự hủy diệt được ngươi, nếu có, chẳng qua là ngươi đang che giấu mình thôi.” Minh tông Kiếm Sư nhìn đồ đệ, thông minh chí cực, nhưng trong lòng lại rất khó để thấu hiểu.”Đối phó với đồ nhi vô tình như ngươi, cách tốt nhất là, tiến sát từng bước, tuyệt không cho ngươi cơ hội được xoay người lại.”

          “Kiếm Sư, người nhất định là người duy nhất trên đời mà đồ nhi không dám chống lại, thật là ác độc mà!” 

          “Dưới mắt của vi sư, có tình vô tình đều là người, nhưng dung hợp hai thứ này thật nhuần nhuyễn, mới gọi là thông minh ngoan độc!”  

          “Chẳng lẽ đồ nhi vừa có tình, vừa vô tình được sao?”

          “Đến khi tâm và tình của ngươi không lừa gạt nhau nữa, ngươi sẽ hiểu.” 

          Hai hàng lông mày vung lên nghi ngờ, Minh tông Kiếm Sư đành thở dài nói: “Ngươi vô tâm vô tình, một khi động tình, ngay cả chính bản thân ngươi cũng bị lừa gạt thôi.” 

3 thoughts on “Cùng Quân Đồng Mộng – Tiết tử

Muốn nói với ta điều gì nào ~^-^~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s