Cùng Quân Đồng Mộng – Chương 3

Cùng Quân Đồng Mộng

Chương 3

***

          “Minh tông lão nhân kia, võ công của hắn có một đặc điểm, chính là biến hóa vi diệu, cho dù trọng thương, công lực tổn thương dù nhiều, nhưng cũng giữ lại được ba phần nội lực trong cơ thể, thân là đồ đệ của hắn, Thiếu Sơ yêu đệ, nội lực của ngươi thật sự bị bổn hoàng phong bế lại hoàn toàn sao?”

          Chu Dục đột nhiên bật cười nói, cất bước đi đến thân thể bất động kia.   

          ” ‘Nhất khí hóa tam thức’ là một trong những chiêu thức của Minh Tông võ chiêu, ngươi làm như vậy, chỉ càng làm cho bổn hoàng tử thêm xác định, bên trong ngươi thật sự còn giữ ba phần công lực.” Nếu không, với khoảng cách gần như thế, làm sao chỉ đẩy lui được hắn mà thôi. 

          “Khụ, Thiếu Sơ cũng vô cùng vui vẻ khi giúp được Tam hoàng tử xác định chuyện này.” Không thể vọng động, đành mở mồm vậy.

          “Như vậy, bổn hoàng tử nên cảm động vì yêu đệ ngươi chủ động giúp đỡ sao?”

          Thanh âm từng bước từng bước đến gần nàng, tiếng cười càng lúc càng lạnh lẽo.

          “Tam hoàng tử quá lời rồi, Thiếu Sơ chỉ hy vọng giữa chúng ta có một … Aiz, bắt đầu khó quên.”

          “Vừa bắt đầu đã muốn dùng ‘Nhất khí hóa tam thức’ đả thương bổn hoàng tử, quả là khó quên.”

          Cánh tay tráng kiện vòng ra sau eo nàng, hơi thở nóng bỏng dán vào cần cổ đầy máu của nàng, liếm láp nhuệ khí tuôn ra từ vết thương.

          “Bổn hoàng tử nên làm thế nào để hồi báo ngươi đây?”

          “Tam hoàng tử, đây là Thiếu Sơ phát huy thi ân, không cần hồi báo.”   

          “Ha ha.” Tiếng cười của Chu Dục có chút khàn khàn, bàn tay to bắt đầu vỗ về thân thể mềm mại của nàng. “Bổn hoàng tử có ân tất hồi, có thù tất trả, yêu đệ ngươi dĩ nhiên không ngoại lệ.”

          “Tam hoàng tử nghĩ đây là ân hay là thù đây?”

          “Ngươi lại một lần nữa ra chiêu với bổn hoàng tử, yêu đệ nghĩ rằng bổn hoàng tử nên làm như thế nào đây?” Không đợi nàng đáp lại, Chu Dục tiếp tục nói : “Ừ, khí sắc của ngươi đã rất tốt rồi!”

          Chu Dục đứng ở phía sau, bàn tay vỗ về cổ của nàng, ngón tay thon dài, nhẹ nhàng bắt nàng ngửa đầu.  

          “Thiếu Sơ yêu đệ, gọi bổn hoàng tử một tiếng phu quân xem, có lẽ vi phu còn có thể hạ thủ lưu tình.”

          “Phu quân? !” Nhìn thấy nụ hôn từ đằng sau hướng đến, nàng cười nhẹ, chỉ vào ngực nói: “Thiếu Sơ rất muốn gọi, nhưng nơi này nói cho ta biết, ta làm không được; dù sao nơi này vốn không thuộc về Chu Dục ngươi, cũng không xem ngươi là đáp án.” 

          “Ngoan cố không đổi!” Chu Dục nhẹ nói, nét mặt, bắt đầu hiện lên vẻ dữ tợn.”Tự làm tự chịu, bổn hoàng tử sẽ thành toàn ngươi!”

          Ngón tay quắp chặp vào một vai của nàng, một luồng nội kình mang theo giận dữ, chợt truyền vào trong cơ thể, tựa như lúc ở “Vân Sấu trai”, công lực của nàng hoàn toàn bị phong bế —–

          “Trên đời này, có lẽ không có ai giống như Tô Thiếu Sơ ngươi vậy, làm cho bổn hoàng tử trở nên điên cuồng, yêu tận xương tủy, cũng như vậy, đối với khước từ hành hạ từ ngươi, làm cho ta hoàn toàn muốn phá hủy ngươi – – -”  

          “A – – “

          Khí tức đánh sâu vào gân mạch của nàng, truyền đến một cảm giác đau nhức, nóng bỏng, nhuệ khí dao động lần nữa xuyên thấu cả sống lưng, bao trùm lấy toàn bộ mạch đập của nàng, có vẻ như, đã hoàn toàn phong bế chút công lực còn sót lại cuối cùng của nàng. 

          “Phong bế trên người ngươi, trừ phi là bổn hoàng tử tự mình mở, nếu không, ngay cả Minh tông lão nhân kia cũng không có cách nào.”

          Chu Dục ôm lấy thân thể suy yếu, thả nàng xuống bàn trà trước cửa sổ Lưu Ly.

          “Chỉ cần ngươi rơi vào tay bổn hoàng tử lần nữa, tuyệt sẽ không có cơ hội thoát thân, đến lúc đó, đừng trách bổn hoàng tử ra tay tuyệt tình.” Đôi mắt sắc nhọn, chứa đựng nụ cười tàn nhẫn. “Bổn hoàng tử tuyệt đối, không làm trái một chữ.”

          Luồng nội kình phản xung lại, làm cho thân thể nàng hoàn toàn vô lực, chỉ có thể mặc đối phương định đoạt, nhưng, miệng lưỡi vẫn cao giọng như cũ không thay đổi.    

          “Tam hoàng tử chăm sóc như thế … Tô Thiếu Sơ … khắc sâu trong trí nhớ.”   

          “Bổn hoàng tử thật muốn biết…” Chu Dục kéo rèm lụa mỏng bên cửa sổ qua, trói hai cổ tay của nàng lên cửa sổ, cởi quần dài màu trắng ngà của nàng xuống. “Đến tột cùng, phải hành hạ đùa bỡn ngươi đến mức nào, mới có hể áp chế miệng lưỡi tự tin sắc bén của ngươi đây!”  

          “A!” Khi hai chân bị một cánh tay vô tình đỡ lên, nàng kinh ngạc thở gấp.  

          “Yêu đệ lúc này là đau hay là sợ?” Nhìn hai hàng lông mày nhíu chặt vào nhau, hắn nhe răng cười hỏi: “Van xin bổn hoàng tử, biết đâu bổn hoàng tử sẽ thương hương tiếc ngọc cho!”

          “Ha ha …” Tô Thiếu Sơ khẽ cười, đưa mặt vào gần vành tai hắn, nói nhỏ, “Chỉ tiếc Thiếu Sơ đã nói, chống lại Chu Dục ngươi, chính là cách duy nhất —-”

          Không kịp nói xong, nàng đột nhiên ngửa đầu, hai cổ tay bị kẹp chặt vào cửa sổ nắm chặt lại, hung hãn vùng vẫy.

          “Nói những lời bổn hoàng tử muốn nghe xem sao? Thiếu Sơ yêu đệ.” Vừa liếm vừa hôn gò má đỏ bừng của nàng, dùng ma sát để đáp lại nàng.

          “Hạ lưu … Vô sỉ – – A – – “

          Từng chữ nhả ra khỏi miệng, lại vì một thứ đang nước rút ra vào mà gián đoạn, dục vọng rừng rực kịch liệt xỏ xuyên qua!

          Hắn hận chết nàng có thể nắm lấy như thế này, muốn hung hăng xé tan nàng ra, nhưng rồi lại yêu chết khi tiến vào trong cơ thể nàng, nghe tiếng thở dốc rên rỉ của nàng, cho dù là đau khổ, cũng chỉ thuộc về hắn.

          “Chỉ có thể trách yêu đệ ngươi toàn nói những lời mê người, làm cho bổn hoàng tử không thể khống chế được.”

          Con ngươi như lửa đốt nhìn thẳng vào nàng, ẩn chứa đầy dục vọng và chinh phục, thậm chí, như đang tuyên thệ người chiến thắng, là hắn, đã giữ chặt được con mồi ngon này.    

          “Đừng nên nói những lời mà bổn hoàng tử không thích nghe nữa, nếu không, sẽ có chuyện đó … Ưm …”

          Hắn vừa liếm vừa hôn đôi môi đỏ mọng vì thở gấp mà mở rộng của nàng, mút mạnh vào lưỡi của nàng, đau đớn truyền đến làm cho nàng muốn kháng cự, nhưng lại bị môi hắn kiềm chặt lại.

          “Thiếu Sơ yêu đệ, để ngươi nhớ cho rõ, thân thể của ngươi thuộc về ai, như vậy, những lời phát ra từ đôi môi này cũng dễ nghe hơn nhiều.”

          Rốt cuộc, đôi môi tàn bạo kia cũng buông tha cho nàng, nhưng luật động của tứ chi vẫn như cũ.

          “Thiếu Sơ… Còn những lời mê người hơn … Mau nói đi …” Giữa tiết tấu không ngừng ra vào này, Tô Thiếu Sơ cắn môi, từng chữ rõ ràng nói: “Thiếu Sơ chỉ cho người ta nhận định đụng vào ta, không thuộc Tô Thiếu Sơ… Nhận định, đụng vào ta, có kết quả gì cũng đừng oán đừng hối!”

          Lại một lần nữa, nàng nói ra những lời này với hắn, khóe môi Chu Dục âm trầm ngoan độc vung lên.

          “Đúng là mê người đến mức làm cho người ta giận dữ – – “

          Theo tiếng rống hô của hắn, lực đạo dong ruỗi càng mãnh liệt hơn, áp nàng lên tường cửa sổ, đôi mắt hung tợn như muốn xé nát nàng ra, gào thét kêu lên – –

          “Tô Thiếu Sơ ngươi nhận định, cả đời này chỉ có thể là ta – – “

          Ánh mặt trời xuyên thấu qua Lưu Ly trên cửa, chói rọi rèm cửa mỏng bên dưới, chiếu ra hai thân ảnh đang quấn giao vào nhau.  

          ***

          Gió thu đã đến, “Tịch Ánh thành” là một ngôi thành nhỏ Đông Phương nổi tiếng ở Lạc Nhật Hồng Hà, bốn phía chung quanh thành đều là trái cây tươi ngon, vì vậy, những thương nhân, binh đội sau một chuyến đường dài mệt mỏi, đều đặt chân nghỉ ngơi trong thành.

          Thu về, cũng là mùa của hồng và bưởi, trên phố xá của “Tịch Ánh thành”, thường xuyên nhìn thấy những gánh hồng và bưởi xanh tràn ngập hai bên đường, thương nhân nhập hàng về, người dân đi khắp nơi mua trái cây, tới lui lui tới cực kỳ bận rộn.

          Cũng vì chính lý do như thế nên trong thành có khá nhiều quán rượu nhỏ, kích thước lớn nhất phải nói đến “Hồng Quan rượu uyển”, đây là tửu quán cho một vị lão Thượng Thư đã lui về ở ẩn mở, khác với những tửu lâu khác, “Hồng Quan rượu uyển” tựa vào rừng phong phía sau, mặt tiền nghênh đón rừng cây xanh mướt, bên trong uyển lại càng có nhiều hoa cỏ xum xuê, những cành liễu rũ xuống hồ, những văn nhân nghĩa sĩ thích yên tịnh với thiên nhiên thường đến nơi đây, vừa đàm luận, vừa uống rượu, vừa ngắm cảnh đẹp bên dưới.

          Một cô gái xinh đẹp tao nhã, đằng sau là mười hạ nhân đi vào Hồng Quan rượu uyển, mọi người đều sững sờ nhìn vẻ đẹp tuyệt luân của cô gái.  

          “Lục Thiếu phu nhân, thỉnh bên này.” Hồng Quan rượu uyển Nhị lão bản – Nguyên Trường Thanh tự mình chào hỏi, đưa nàng đến sương phòng sang trọng quý giá nhất.”Rượu và thức ăn đều đã chuẩn bị đầy đủ theo ý của phu nhân, chỉ sợ thâm sơn cùng cốc, hầu hạ lỗ mãng, xin Lục Thiếu phu nhân rộng lòng bỏ qua.”

          “Đừng nói vậy, ta thích Hồng Quan rượu uyển cũng vì nó cách xa kinh thành, yên tĩnh thoải mái, ngay cả rượu và thức ăn cũng ngon miệng giản dị hơn, phẩm vị này, không phải cứ ở đế đô, kinh thành là có.”  

          “Cảm ơn lời khen ngợi của phu nhân, ‘Bích Phú’ phòng của Hồng Quan rượu uyển vĩnh viễn đều chỉ cho Thiếu phu nhân sử dụng.” 

          “Miệng lưỡi của Nhị lão bản ngươi càng ngày càng giống như Đại lão bản, hắn đến lâu rồi chứ?” Đôi môi ửng hồng khẽ cười, hỏi mục tiêu của chuyến đi này.  

          “Ba ngày trước đã đến Tịch Ánh thành.”

          “Aiz, mấy năm nay, tìm tung tích của hắn so với ước mong trời hạ mưa đỏ còn khó hơn.” 

          “Ha ha, trò đánh cược kia, chẳng những vĩnh viễn thay đổi cái nhìn, mà còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến tôn nghiêm của hắn, hơn nữa, hắn trước giờ chỉ lui đến cùng những người quen biết, người ngoài khó tránh khỏi thấy hắn xa cách.” Nguyên Trường Thanh có giao tình thân thiết với bọn họ, mỉm cười nói.

          “Nếu không phải nể tình hắn có tính cách giống như trượng phu của ta, bọn họ cũng có liên lạc với nhau, đúng là khó mà đoán được hành tung của hắn.”   

          “Đoán được? !” Theo hắn biết, phải là người nào đó chịu khổ, mới trao đổi được tin tình báo này.”Nghe nói là Lục Thiếu phu nhân dạy dỗ “Vi phu chi đạo” với Thiếu tông chủ, mới làm cho Thiếu tông chủ chịu mở miệng.”

          Lục gia Thiếu tông chủ Lục Minh Triêu, lớn hơn hắn vài tuổi, có một kiều thê xinh đẹp hơn người, nổi danh là …. Yêu vợ, chỉ cần đôi mắt đẹp của kiều thê liếc qua, hắn lập tức vứt hết khí khái anh hùng, trở thành chú cún nịnh hót bên cạnh kiều thê.

          “Xem ra, tai mắt của lão bản ngươi ở đế đô cũng không ít, hôm nay có thể gặp hắn ở đây, có lẽ là ngươi hợp lực giúp đỡ?”

          “Bạn bè trước giờ luôn là thứ mà hắn coi trọng, ta bất quá cũng là tìm một bậc thang để hắn đi xuống thôi.”  

          Đi qua một cái ao lớn, đến trước một cánh cửa trang nhã, bên trên có treo một tấm biển “Bích Phú” màu xanh bằng gỗ.  

          “Những hạ nhân đi theo ta, làm phiền ngươi vậy, Nguyên lão bản.”

          Nhan San San gật đầu với hắn, sau đó bước lên, đẩy cửa phòng ra. 

          Đập vào mắt là một cánh cửa sổ được mở rộng, hiển lộ phong cảnh bên ngoài, sắc thu vui vẻ càng tôn lên vẻ giản dị trong phòng, một sợi dây màu tím treo thanh kiếm lên, bên cạnh là một thân ảnh, lúc này, đối phương chỉ ngồi uống rượu, không nói gì, cũng không xoay người. 

          “Đã lâu không thấy! U buồn thiếu niên.”

          Nhan San San ngồi xuống đối diện của đối phương, chủ động cầm lấy vò rượu trên bàn, đẩy chén rượu nhỏ qua, trực tiếp rót một chén đầy cho nàng, ngửa đầu uống cạn, hình tượng này, hoàn toàn đối lập với hình tượng xinh đẹp tao nhã bên ngoài của nàng, ngay cả người trước mắt, định xem nàng như không khí cũng phải nhíu mày.

          “Aiz, chỉ mấy năm trôi qua thôi, bộ dạng ngây thơ của ngươi đã thay đổi rồi, nhưng khí chất, đúng là vạn năm cũng không đổi nha!” Nhan San San nhìn hắn, chắc lưỡi hít hà lắc đầu, lại uống cạn thêm một chén rượu lớn, hưởng thụ cảm giác rượu xông lên khỏi cổ, cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

          Nam tử đối diện đặt chén rượu xuống, vốn là vẻ mặt buồn bã muôn đời, nhưng nhìn thấy cô gái có danh hiệu đệ nhất mỹ nhân võ lâm này rồi, hai hàng lông mày của hắn khóa chặt lại, chưa từng giãn ra.  

“Nhớ năm đó, mỗi năm một lần, chúng ta đều ước hẹn đến Đồng gia trang ở Nam Quan, dùng tửu lượng đánh cược, người say trước sẽ làm người hầu ba ngày cho người say cuối cùng.” Nhan San San rơi vào hồi ức.”Kỳ diệu nhất là, người say cuối cùng, lại chính là người ngươi đã tránh mặt mấy năm qua.”

          Lúc mọi người còn tỉnh táo, Tô Thiếu Sơ đã bắt đầu say rồi, nhưng Phó Diêu Phong thường là người say cuối cùng thề độc, nói trước khi hắn say khướt ngã xuống, vẫn thấy Tô Thiếu Sơ ngồi bên cạnh mời rượu hắn.

          “Cũng vì người say đầu tiên và người say cuối cùng đều cùng là một người nên mấy năm nay, không có ai hầu hạ ai cả, nhưng người say thứ hai và Phó Diêu Phong say cuối cùng, đều trong vô hình, làm trâu làm ngựa cho nàng sai bảo.” Bây giờ nhớ lại chuyện thời còn trẻ, đúng là làm cho người ta muốn ngừng mà không được, Nhan San San nhíu mày, nhìn nét mặt nam tử dần chuyển qua khó chịu. 

          “Nói đi nói lại, Phó Diêu Phong làm trâu làm ngựa thì có thể biết là vì trưởng công chúa, còn ngươi … Lại ngây thơ đem thân đi dâng hiến cho kẻ vô tâm kia, kết quả … Aiz! U buồn thiếu niên, San San tỷ tỷ ta thật là đồng tình với ngươi nha!”

          Vừa nói vừa thở dài, chân mày của người đối diện càng nhíu chặt hơn, vẻ mặt giận dữ, nghiến răng nghiến lợi, tóc mai trên trán chuyển động, nhưng vẫn không nghe thấy đáp lại.

          “Ta nói… Tiểu Thư Phương, mấy năm nay ngươi có đến hoàng cung đế đô không?” Nhan San San hỏi lúc đối phương nhíu chặt mày nhất, sau đó lại vờ che miệng kinh ngạc thốt lên: “Mấy năm nay ngươi thật sự có đến đó sao? Yên lặng không nói gì không phải là tính cách của ngươi, ăn nói khùng điên, ý nghĩ đen tối mới là ngươi nha!”

          Vừa nói xong, tiếng một vật nặng nề rơi xuống cũng đồng thời vang lên, Lưu Tinh kiếm thủ Lý Thư Phương trực tiếp cầm lấy vò rượu bên cạnh, nặng nề đặt lên bàn. 

          “Nhân sinh có tám chữ khổ.” Rốt cuộc, hắn cũng chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm trầm, ẩn chứa lạnh lẽo vô biên trong đó.”Nhan San San ngươi đã là đại diện của năm âm rồi.”

          Sau đó, lại cầm lấy vò rượu lên tu ừng ực, giống như đang thể hiện ra khí khái nam tử vậy.

          “Đã lâu như vậy rồi, cái nhìn của ngươi với ta vẫn không thay đổi, vĩnh viễn cũng không thay đổi nha!” Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Nhan San San cười tươi tắn.”Vẫn là câu đáp lại như cũ, rốt cuộc là ta có thể điều khiển được – sắc, thụ, tưởng, hành, thức – năm âm này với Lưu Tinh kiếm thủ nhỉ?”

          “Trước kia ta cho rằng ngươi chỉ hãm hại Lục Minh Triêu, bây giờ ta tin chắc, ngươi hãm hại tất cả mọi người bên cạnh mình, chỉ cần mất cân đối năm âm này, không khổ cũng khó.” 

          “Vậy thì càng tốt, ta bây giờ thậm chí còn có năng lực hành hạ cao thủ võ lâm, xem ra giết Lưu Tinh kiếm thủ ngươi không cần tốn nhiều sức lắm!”

          Khiêu khích lập tức làm cho Lý Thư Phương trở nên hung dữ, kéo sợi dây tím trên người, trường kiếm bay lên, sau đó rơi xuống bàn.  

          “Chuyện diệt trừ tai họa tận gốc, ta quyết không mềm lòng.”  Tóc mai trên trán lùa ra, hiện lên hai hàng lông mày vặn vẹo vì giận.”Trực tiếp nói nguyên nhân ngươi đến tìm ta đi!”

          “Tiểu Thư Phương à, cuộc đánh cược năm đó, có chặt đứt lòng nghĩa hiệp của ngươi không?”  

          “Ngươi vì ai tới ?”

          “Ngươi hiểu rõ, người có thể làm cho San San ta tự mình mở miệng, vĩnh viễn chỉ có một.”

          “Người này chắc chắn không phải là tướng công nhà ngươi.” Lục Minh Triêu đáng thương, đường đường là Lục Thiếu tông chủ, nhưng ở trong lòng ái thê, địa vị vĩnh viễn chỉ đứng ở hàng thứ hai. 

          “Nhan San San ta hiểu rõ năng lực của tướng công nhà ta, bản lĩnh và thân phận của Minh Triêu, không làm cho ta quá lo lắng.”

          Lý Thư Phương nhíu mày nghi ngờ.”Nhưng người có thể khiến ngươi mở miệng này, năng lực, bản lĩnh đều hơn người, ngay cả trí tuệ hơn người của Nhan San San ngươi cũng chưa chắc bằng được với trí thông minh của nàng, cần gì phải nhờ người khác cứu?” 

          “Tìm tới ngươi thì đã biết, đối thủ của nàng không dễ đối phó.”

          “Với thân phận và quyền thế của Tô gia ở hoàng cung lẫn giang hồ, còn sợ không cứu được người sao?”

          “Nhưng đối phương là người hoàng thất, như vậy Tứ đại gia tộc không thể làm bậy được.”

          Hoàng thất? “Không phải là Tam hoàng tử Chu Dục trong lời đồn chứ?!” Trước kia, hắn từng nghe Phó Diêu Phong và Nhan San San nhắc đến cái tên này, đây cũng là nguyên nhân khiến Tô Thiếu Sơ rời khỏi Tô gia mười mấy năm.”Năm ngoái, chuyện giữa Thiếu Sơ và vị Hoàng tử này, ta cũng có nghe Minh Triêu huynh loáng thoáng nhắc tới.”

          “Ngươi nghe Minh Triêu đề cập đến?” Đôi mắt đẹp của Nhan San San mở to, nụ cười bên môi xuất hiện sát khí.”Các ngươi gặp khi nào thế? Sao Minh Triêu lại không nói đến với nương tử thân yêu của hắn?”  

          “Chỉ là vô tình gặp được thôi.” Tự biết lỡ lời, nhưng Lý Thư Phương vẫn mặt không đổi sắc, hời hợt.”Chẳng lẽ chuyện này không tốt sao?”

          “Tốt? Với Chu Dục sao?” Như thể nghe được một câu chuyện hoang đường, Nhan San San không khách khí cười to, “Nếu ngươi đã nghe Minh Triêu nói rồi, thì ‘tốt’ chưa bao giờ đi chung với Chu Dục hắn.” 

          Trong lòng nàng không quên thầm nói, khi trở về nhà nhất định sẽ giáo dục lần nữa với tướng công nhà mình, cho hắn biết, không thành thật với vợ sẽ có kết quả như thế nào.  

          “Chỉ có thể nói, tên Thiên gia yêu ma kia tuyệt đối thông minh không thua gì Thiếu Sơ, nhưng xét theo thủ đoạn đáng sợ và độ tàn nhẫn, người này tuyệt đối có thể nằm trên Thiếu Sơ.”

          “Thiên gia yêu ma?”

          “Là Thiếu Sơ gọi Chu Dục như vậy.”

          “Ồh, đúng là sói cười hổ tàn nhẫn, hổ cười sói máu lạnh!”

          Trong nhận định của Lý Thư Phương, Tô Thiếu Sơ cũng chẳng khác gì một con yêu quái. Thiên gia yêu ma chuyên hãm hại người khác, cũng giống như con yêu quái hoàn toàn cách biệt với người thường kia thôi.

          “Tên Chu Dục này là hổ sói hỗn hợp, ngươi cứ tưởng tượng, một người mặc hoa phục tuấn mỹ quyền quý, hưởng thụ nhất chính là thi thể của người chết, máu tươi là món trang sức mà hắn yêu thích,xem thịt người như món ăn ngon, hơn nữa, khi hắn cười lên, lại tạo cho người khác một cảm giác, không rét mà run.”

          “Kiếm của ta chỉ có thể giết được người thường, không giết được quỷ quái yêu ma.”

          “Chưa thử làm sao biết không giết được yêu ma?”

          “Thấy ngươi còn sống là biết.” Nhan San San nàng căn bản cũng là một con yêu tinh chẳng khác gì.

          “Như vậy là không được.” Nhan San San lập tức vỗ tay, vô cùng tán thành lời nói của hắn, “Thoạt nhìn ta giống yêu tinh, nhưng thật sự là một con người, cho nên ta còn sống; nhưng Tam hoàng tử thoạt nhìn là người, nhưng thật ra là yêu, kiếm của ngươi nhất định không nên lưu tình.”

          “Người và nàng đều có điểm giống nhau, chiếm hết tiện nghi rồi, rồi lại chửi người biết phân phải trái là ngốc.”

          “Vừa rồi ngươi phân phải trái với ta sao?” Nàng cười nhẹ nhàng, hỏi ngược lại.

          Lý Thư Phương lại nổi gân xanh lần nữa, nếu trả lời nàng là đúng, thì chẳng khác nào thừa nhận mình ngốc.  

          “Ta không muốn trả lời vấn đề ngu xuẩn này.” Sợi dây màu tím động đậy lần nữa, trường kiếm trên bàn đã trở về lưng hắn. “Ta sẽ nói với Trường Thanh, tạm thời ta sẽ không ở lại Hồng Quan rượu uyển, cho đến khi phiền nhiễu biến mất.” Ý tứ rất rõ ràng, đừng nghĩ đến tìm hắn nữa.

          “Đứa con bất hiếu này!”

          “A!” Một câu nói của Nhan San San, làm cả người hắn chấn động.

          “Đừng quên, ván bài năm đó là ngươi thua, cho nên thân phận giữa ngươi và Thiếu Sơ đã định chắc rồi.”

          “Ngươi, ngươi, ngươi – – câm mồm !” Lý Thư Phương cơ hồ là lùi ra khỏi nàng ba bước, “Đừng có nhắc đến chuyện đó nữa.”

          “Câu chuyện tràn đầy ý nghĩa như vậy, làm sao có thể không nhắc đến!” Nhan San San đứng dậy, bước nhẹ đến phía hắn.”Năm đó, Lưu Tinh kiếm thủ Lý Thư Phương ngươi tỏ tình với Tô Thiếu Sơ, hoàn toàn không để ý đến chênh lệch nữ lớn nam nhỏ, còn nói rằng, chỉ cần được nàng nhận tình cảm, điều kiện gì ngươi cũng đồng ý.”  

          “Ngươi dám nói thêm nữa, ta, ta – -” Sợi dây màu tím động đậy, trường kiếm trên lưng rơi xuống tay, thị uy chỉa vào người đến. “Đừng bảo ta không nể tình bạn cũ, xuất kiếm giết ngươi!” 

Muốn nói với ta điều gì nào ~^-^~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s