[Gió Đông Say Múa] Chương 1

GIÓ ĐÔNG SAY MÚA

Tác giả: Túy Phương Vũ

Edit: Tia

11

CHƯƠNG 1

          Đế đô vào mùa hạ, sau giờ ngọ thường có mưa rào, cho đến khi ánh trăng lưỡi liềm từ từ xuất hiện ở phía chân trời, thì mới chuyển sang mưa phùn.

 

Liên tiếp mấy ngày nay, mưa phùn sương bao phủ cả trời đêm của đế đô, ngay cả bầy chim trở về phương xa cũng trở nên tối tăm mông lung trong màn đêm.

 

Ngoại hành đế đô, vây quanh sườn núi có một Tranh Thảo đình, một thân hình cao gầy, trường tiên vắt ngang hng, gác tay đứng đợi, Bên cạnh có haiô gã hầu nắm cây đuốc, người đàn ông mặc trang phục kỳ dị, sợi dây nhỏ vắt trên người tựa như lưỡi dao hình tròn, ba người đứng trong đêm tối, đều im lặng không nói gì.

 

Khi một tiếng vang rất nhỏ, vang lên trước tiểu đình, người đàn ông cao gầy bên trong Tranh Thảo đìnhmới xoay người, nhìn đám hắc y nhân chạy đến.

 

Ngọn lửa chiếu rọi lên gương mặt góc cạnh của người đàn ông, xương gò má có vẻ cao hơn bình thường, nhưng làm cho người ta chú ý đến đến là đôi mắt nhỏ dài, tròng mắt có chút vàng, ngay cả con ngươi cũng nhiễm một chút, trong đêm đen lại càng âm trầm đến kỳ lạ.

 

“Mạnh Diêm Ty.”

 

Hơn mười tên Hắc y nhân che mặt, có đeo cung tên, có kiếm giắt trên người, đi đến trước Tranh Thảo đình, quỳ xuống chờ phục mệnh.

 

Lấy một túi vải màu xanh có chứa đan dược ở bên hông ra, sai người đưa xuống, cặp đồng tử trong mắt người đàn ông dấy lên vẻ tinh quang, nhìn mỗi một người áo đen từ từ kéo khăn xuống nuốt viên thuốc vào, hắn mới hạ nhiệm vụ sát lệnh.

 

“Chủ nhân của Tam hoàng phủ, phải lấy mạng của hắn trước bình minh!”

 

“Dạ.”

 

Chừng mười tên mặc đồ đen chạy ra, xoay người gấp gáp đi xuống núi.

 

Tam Hoàng phủ hùng vĩ huy hoàng, sự lộng lẫy kia không thua bất kỳ ánh trăng nào trong Hoàng Thành, tối nay, Tam Hoàng phủ nghênh tiếp khách quý, ca múa vui sướng không ngừng, bữa tiệc phồn hoa thêm phần náo nhiệt.

 

Trong khúc nhạc vui mừng của cây kèn, các vũ cơ xinh đẹp quấn những lớp sa mỏng nhẹ, eo nhỏ nhắn nửa trần nửa che, múa những điệu múa xinh đẹp kiều mỵ, như ngọn đèn dầu ban ngày, thân ảnh nóng bỏng nhiệt tình trêu chọc lòng người xem.

 

Người ngồi phía chủ vị phía trước, chính là Thiên gia Hoàng tử, một thân quý khí tươi đẹp, gương mặt tuấn mỹ không tỳ vết, nhìn cảnh tượng trước mắt, nụ cười vẫn nở bên môi, nhưng trong lòng đã sớm chìm xuống cực điểm.

 

Chưa từng có được ngươi, mới thấy mới mẻ hứng thú; sau khi có được rồi, bổn hoàng tử rốt cuộc cũng xác định được, ta muốn cả người ngươi thuộc về Chu Dục ta, ta muốn thân thể, tình cảm và cả đời của Tô Thiếu Sơ ngươi, nếu ngươi nghĩ đây chỉ là một giấc mộng, một lần say, thì bổn hoàng tử cam nguyện, chìm trong giấc mộng này cả đời, say cả đời.

 

Đôi mắt của hắn lóe lên vẻ tự tin, nụ cười khóe môi khó nắm bắt được, tràn đầy khiêu khích và sẵn sàng nghênh chiến.

 

Lời đồn đãi của nhân gian, thái độ của thế tục, nàng chỉ bình thản mỉm cười; đối mặt với quyền thế cả người, người người kính sợ như hắn, vẻ mặt nàng vẫn thong dong điềm nhiên không chuyện gì, giống như, không có bất kỳ chuyện gì có thể quấy nhiễu lòng nàng.

 

Nhìn chất rượu màu hổ phách trong ly rượu, theo tâm tình của hắn mà đồng tử chuyển từ long lanh sang nheo lại, nụ cười lạnh lẽo trầm xuống.

 

“Một giấc mộng… Một lần say thôi sao?”

 

Ngón tay chậm rãi buộc chặt ly rượu, hắn, trong lòng nàng chỉ tồn tại như thế sao?

 

Chỉ cần ngươi rơi vào tay bổn hoàng tử lần nữa, ngươi tuyệt sẽ không có cơ hội thoát thân, đến lúc đó, đừng trách bổn hoàng tử ra tay tuyệt tình.

 

Từ trước đến giờ, hắn xem “cái đẹp” như con mồi, chỉ cần hắn nhận định là “sắc đẹp”, thì cho dù có là nam hay nữ, hắn cũng dùng mọi thủ đoạn để có được, đùa giỡn xong rồi, không hề có lưu luyến, nhưng đối mặt với cô gái cho dù trời có sụp trước mắt cũng không thay đổi nét mặt này, đối với lời lẽ sắc bén, trí tuệ của nàng, tim của hắn, lần đầu tiên sinh ra cố chấp với một người.

 

“Tam hoàng tử, chuyện gì quấy nhiễu tâm trạng của người, làm cho những tiểu vân tước xinh đẹp đứng trước mặt người, cũng không chiếm được niềm vui của người thế này?” Bên cạnh vang lên tiếng trầm trầm của một cô gái, hướng phía nam tử nằm trên chiếc giường tơ vàng gấm vóc quý giá.

 

Người không biết cứ cho là hắn đang thưởng thức các vũ cơ ca múa đằng trước, nhưng nếu để ý một chút thì, tay hắn đã nắm chặt ly rượu thật lâu cũng không uống, thậm chí, nét mặt cũng thay đổi.

 

“Kỳ Chân cũng biết, bổn hoàng tử từng có được một con chim sơn ca độc nhất vô nhị trên đời.” Hắn giương khóe môi lên, uống rượu ngon trong tay, thị nữ đứng bên cạnh tiếp tục rót vào, “Không, nếu ở một phương diện nào đó, thì nó chính là một con chim nhạn kiêu ngạo trên bầu trời, kiêu ngạo, tự tin, tựa như chim nhạn trong đêm tuyết, khó làm cho người không mê muội nhìn nó.”

 

Tam hoàng tử Chu Dục, vĩnh viễn cũng đều một thân quý giá mê người như vậy, mái tóc đen búi lên không khác gì một cô gái, xiêm y là tơ lụa màu vàng nhạt, bên trên có trang trí những chuỗi châu ngọc quý giá nổi tiếng trong thành.

 

Gương mặt tuấn mỹ vô trù, thần thái đạm mạc nhẹ cười, tràn đầy tà mị khó lường, chỉ có thứ duy nhất không thay đổi, chính là chuỗi khuyên tai làm bằng hồng ngọc dài xuống tận vai.

 

Thân thể thon dài nằm trên chiếc giường hoa lệ, ngón tay dài nắm lấy ly rượu, mỗi một ngón là một chiếc nhẫn quý giá khác nhau, làm cho vị Thiên gia Hoàng tử này càng lộ vẻ chói giá, tôn quý hơn.

 

“Từng có?” Nghe vậy, âm thanh từ hỏi thăm chuyển sang vẻ bỡn cợt.”Với quyền thế của Tam hoàng tử, cũng có thứ làm người thất thủ sao? Hay là … Tam hoàng tử người vẫn chưa đủ ác?”

 

Chu Dục cười to, ngồi dậy, vươn bàn tay đầy ngọc quý ra, ngón tay dài nâng gương mặt xinh đẹp trước mặt, thưởng thức nhìn vẻ đẹp phong tình không có ở Trung Nguyên.

 

“Nhiều năm không gặp, Kỳ Chân ngươi đúng là hiểu lòng ta.”

 

Ngón tay dài mơn trớn dung nhan trước mặt, dưới đôi mắt màu xanh quyến rũ của đối phương, lộ ra vẻ băng lãnh và sắc bén, đôi mắt này dường như muốn cướp đi sự hô hấp của người khác vậy.

 

“Công chúa Đông Vực lãnh diễm vang danh cả ngoài nước, đôi mắt này thật không tốt, không những bắt mất hồn của bổn hoàng tử, mà còn như … lấy mất sinh mạng của ta.”

 

Xiêm y ngoài tộc của Khắc La Kỳ Chân có màu đỏ của lửa, cực kỳ chói mắt, mái tóc buông xuống, nửa tán loạn nửa qua loa, đôi môi mỏng yêu kiều như ẩn như hiện, càng tôn lên đôi mắt nhiếp phách mê người kia.

 

“Sắc đẹp kém cỏi, có thể được Tam hoàng tử khen ngợi, là vinh dự của Kỳ Chân.” Dưới đôi mắt như muốn xuyên thấu người khác của Chu Dục, gương mặt của nàng không tránh né, nói thẳng: “Chỉ tiếc, muốn bắt lấy hồn người đã khó, muốn lấy mạng của người còn khó hơn.”

 

Quanh Thiên Đô của Trung Nguyên có 4 ngoại tộc: Đông Vực, Bắc Man, Tây Cương và Nam Nguyên, trải qua nhiều diễn biến, từ ban đầu loạn lạc rồi đến cúi đầu xưng thần trước vương triều, theo từng diễn biến của năm tháng, cho dù là triều cống, kết làm thân giao hay trao đổi buôn bán, mỗi một tộc đều có một quan hệ không giống nhau với đế đô.

 

“Không lấy được mạng của bổn hoàng tử nên tiếc nuối sao?” Chu Dục hứng thú nhìn.

 

“Đông Vực được Tam hoàng tử người nhiều lần chiếu cố, lấy mạng của người không khác gì lấy mất đi sự bảo vệ cho Đông Vực, ít nhất trên mặt lợi ích mà nói, không có lợi cho Đông Vực.”

 

“Nói ích lợi rõ ràng với bổn hoàng tử như vậy, Kỳ Chân đúng là có gan nói thẳng.” Chu Dục không giận, ngược lại, lại cười.

 

“Mong rằng Tam hoàng tử người đại lượng, đừng vì Ma Hi từng làm tổn thương Trưởng công chúa mà làm chuyện bất lợi với Đông Vực.” Khắc La Kỳ Chân nói.

 

Thế lực của Ma Hi ở Đông Vực quá lớn, lại có quan hệ mật thiết với vương thất quyền quý của Đông Vực, năm xưa cấu kết cùng quan viên ở Thiên Đô vương triều, mưu hại đại thần và triều đình, làm cho cả nhà chồng của Trưởng công chúa cũng bị liên lụy, làm cho Trưởng công chúa dính vào tội, đành phải nhờ sự giúp đỡ của người ngoài để rời khỏi Hoàng cung, rời khỏi Trung Nguyên hơn mười năm, năm ngoái mới trở về Trung Nguyên, vào cung khôi phục thân phận Trưởng công chúa.

 

“Nhưng những gì Ma Hi gây nên với Trưởng công chúa cũng không nhỏ nha!”

 

Trong khoảng thời gian Trưởng công chúa rời khỏi Trung Nguyên, từng dùng tên giả là Dương Vân Tiên lẻn vào Ma Hi Đông Vực nhiều năm, giết mấy tên trưởng lão quan trọng trong Ma Hi, sau đó trốn đến Nam Nguyên, hai bên kết thành thù hận sâu đậm, nhiều năm qua, Ma Hi phái không ít người đuổi giết Dương Vân Tiên, cũng tạo nên những loại độc dược, sử dụng diệt trừ nàng, nhưng nay Dương Vân Tiên khôi phục thân phận, làm cho bọn họ khó mà hạ thủ được.

 

“Bổn hoàng tử nhớ kỹ, công chúa Đông Vực như ngươi không có chút liên quan nào đến Ma Hi, sao hôm nay lại thay Ma Hi mà cầu tình thế này?”

 

“Thế lực của Ma Hi ở Đông Vực rất lớn, cũng có quan hệ mật thiết sâu xa với vương tộc của ta, vì đại cục, Kỳ Chân đành phải tự mình đi đến Trung Nguyên, hy sinh vì người trong tộc.”

 

Khắc La Kỳ Chân tuy là một nhân vật trong hoàng tộc, nhưng lại có khả năng tính toán đo lường, vì vậy được người trong tộc kính trọng vô cùng, luôn ngồi ở bờ hồ bên cạnh cung điện Đông Vực thánh, ngày thường ít khi lộ diện, người trong tộc muốn thỉnh giáo, chỉ có thể ngồi đợi bên bờ hồ.

 

“Trưởng công chúa là bác của bổn hoàng tử, nhận bao nhiêu phong ba đau thương, vất vả lắm bà mới đồng ý trở về Hoàng cung, bổn hoàng tử tuyệt không vui khi thấy bác của mình bị tổn thương nữa, Ma Hi chỉ cần đừng làm những chuyện không an phận, thì bổn hoàng tử miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận người của Ma Hi đến Trung Nguyên.”

 

Chu Dục sai người rót rượu lần nữa, đong đưa ly rượu, toan tính nói: “Bổn hoàng tử đồng ý với ngươi, chỉ cần Khắc La Kỳ Chân ngươi còn ở Đông Vực một ngày, bổn hoàng tử liền bảo vệ cho Đông Vực một ngày, dĩ nhiên, điều này chỉ xảy ra khi Đông Vực an phận, đừng làm những chuyện gây khó dễ cho bổn hoàng tử là được.”

 

Điều này nghe như rất vinh quang, nhưng lại làm cho đôi môi đỏ mọng của Khắc La Kỳ Chân lên tiếng thở dài.

 

“Vậy có phải đang ám chỉ, một khi Tam hoàng tử người muốn làm chuyện bất lợi với Đông Vực, sẽ diệt trừ ta trước, sau đó không cần quan tâm đến hứa hẹn của người nữa?”

 

“Bổn hoàng tử đã cố tình làm chuyện gì, thì không muốn có bất kỳ trở ngại nào cả, ngươi hay Đông Vực cũng đều như nhau, nếu cố tình khiêu chiến, thì cứ thử xem bổn hoàng tử sẽ làm ra những chuyện gì.”

 

Chu Dục tựa vào cạnh giường hoa lệ, hưởng thụ trái cây được thị nữ đút tới, nét mặt như đang nói chuyện phiếm, nhưng … lại mang theo cảnh cáo vô cùng nặng nề.

 

“Kỳ Chân ngươi cũng hiểu rõ, thủ đoạn để một người sống không bằng chết là như thế nào. Ít nhất khi nằm trong tay bổn hoàng tử thì ta cũng có thể khiến cho họ cảm thấy thế nào là sống không bằng chết .”

 

“Xem ra Tam hoàng tử người thất thủ con chim nhạn kia, không phải vì không đủ ngoan độc, mà là gặp phải đối thủ.”

 

“Bổn hoàng tử thua vì chưa kịp chặt gãy đôi cánh và đôi chân, lột bỏ đi năng lực thoát thân của nàng, không cẩn thận làm cho nàng bay đi, nhưng cũng đủ làm kinh nghiệm cho bổn hoàng tử nhớ kỹ.”

 

“Gãy cánh, đứt chân, còn là một con chim xinh đẹp sao?”

 

“Có thể áp chế tự tin của một con chim nhạn yêu tự do tự tại, thích tiêu dao, còn sống sờ sờ như nàng, nhìn nàng vùng vẫy với thân thể tàn tật, muốn chết cũng không được,  quá trình này… Ha ha, Kỳ Chân ngươi không cảm thấy đây là một chuyện rất vui sao?”

 

Đúng vậy, Thiếu Sơ yêu đệ, ngươi chỉ cần giữ cái miệng lanh lợi và thân thể mĩ lệ của ngươi, những cái khác có thể làm cho ngươi rời khỏi bổn hoàng tử, đều không nên giữ lại.

 

“Xem ra con chim nhạn xinh đẹp này có năng lực rất siêu phàm, làm cho Tam hoàng tử trước giờ không động tâm như người … Cũng có thể động tâm.”

 

Năng lực và bản tính của Chu Dục, Khắc La Kỳ Chân hiểu rất rõ, hắn hưởng thụ nhất là quá trình theo đuổi, vui đùa, một khi bắt được con mồi, nhìn con mồi vùng vẫy phản kháng, hắn mới nếm được niềm vui thú. Hôm nay, là ai, có thể làm cho Tam hoàng tử lạnh lùng tàn nhẫn thế này sợ mất đi như thế?

 

“Động tâm? Có lẽ vậy!” Chu Dục híp mắt lại, đôi mắt thoáng vẻ phức tạp, “Bổn hoàng tử ban đầu cũng không ngờ lại trầm luân sâu như vậy…”

 

“Là không ngờ sẽ trầm luân vào, hay là người không ngờ được, khi có con chim nhạn này trong tay, ngược lại càng làm cho Tam hoàng tử người … Không thể tự kiềm chế được ?”

 

“Giỏi cho câu không tự kiềm chế được, có cảm xúc như thế, chẳng lẽ Kỳ Chân ngươi cũng là người từng trải?”

 

“Tam hoàng tử nói đùa, không bằng để Kỳ Chân dùng tiếng trống của Đông Vực để trợ hứng một khúc, giúp người quên đi chuyện phiền não.”

 

“Tiếng trống của ngươi cũng có thể đoạt mạng của ta như ngươi.”

 

Nàng che miệng cười.”Người sợ sao!”

 

“Đúng là sợ, sợ sẽ quá say, rồi chết trong mị lực và tiếng trống đoạt mạng của ngươi.” Chu Dục cười nhìn nàng lấy cái trống tròn thường mang theo bên cạnh ra.

 

Khắc La Kỳ Chân dùng tiếng trống bao phủ cả cung điện tráng lệ, vũ cơ bên dưới cũng ngừng lại theo tiếng nhạc, rồi sau đó theo tiếng trống trầm bổng, đong đưa người, nhúc nhích tứ chi xinh đẹp.

 

Hình ảnh lộn xộn trước mắt đều rơi vào mắt của Chu Dục, nhưng hắn không để ý đến, bởi hắn đang bận nhớ đến bữa tiệc ở Ngọc Quỳnh lâu kia, vì dụ hắn vào cục, liền tỉ mỉ bày ra tài đánh đàn ca múa, thân ảnh kia đứng giữa hồ, tay áo mỏng manh phất phơ theo từng cử chỉ, không cái nào là không khắc sâu vào đầu óc hắn.

 

Không thể kiềm chế sao? Công tử bình thường nho nhã tuấn tú, dịu dàng khôi hài lại tạo ra uy hiếp mà người khác không cảm giác được, trong lúc nói cười, tiến sát đến từng bước.

 

Tô, Thiếu, Sơ! Mỗi khi cái tên này hiện lên trong đầu hắn, phía ngực trái lại cảm thấy đau nhói mơ hồ, đó là nơi bị nàng đả thương, vết thương bên ngoài đã sớm phục hồi như cũ, nhưng trong lòng vĩnh viễn cũng không hồi phục lại được.

 

Đôi mắt say màu kích tình, hình ảnh đó khắc sâu trong lòng hắn, thân thể trong tay, từ kháng cự đến mặc cho hắn ôm, những gì từng diễn ở Tuyết Ngọc ban công … Tất cả đều là diễn kịch với hắn!

 

Tình cảm chỉ cho người mà ta nhận định, ngươi chưa từng nằm trong nhận định của ta, Tam hoàng tử làm sao lấy được thứ từ ta chứ?

 

Chu Dục giương môi, nụ cười thâm trầm, đầy lạnh lẽo và tà khí.

 

“Thiếu Sơ yêu đệ, câu này của ngươi giày vò ta hay lắm, ngươi không nhận định bổn hoàng tử, nhưng bổn hoàng tử nhận định ngươi, người của ngươi, tình cảm của ngươi, thân thể của ngươi đã sớm thuộc về bổn hoàng tử, làm thế nào để ngươi hiểu rõ điểm này đây!” Một cảm giác độc chiếm, khát cầu dấy lên sâu trong đồng tử của hắn.

 

Giữa lúc mọi người đang trầm mê trong ca múa, một thị nữ đang muốn rót rượu cho Khắc La Kỳ Chân, chai rượu trong tay đột nhiên vỡ tung, trong tiếng kinh sợ của thị nữ, một phi châm bắn vào cổ của Khắc La Kỳ Chân!

 

“Có thích khách —– bảo vệ Tam hoàng tử —–

 

Không đợi người bên ngoài phản ứng, Tam Hoàng phủ tổng quản Yến Bình Phi đã la quát lên, cử thị vệ đến bên cạnh chủ nhân bảo vệ!

 

Một tiếng xé gió nhanh như cắt phóng tới, một thanh kiếm nhấp nháy nhanh hơn từ phía sau Chu Dục phản lại, tiếng đánh kiếm như vỡ vụn trong không trung, một mũi tên bị chẻ thành hai rơi xuống trước mặt Chu Dục và Khắc La Kỳ Chân, Phong Ngôn đứng bên cạnh Chu Dục đã che chắn trước mặt chủ nhân.

 

Đối mặt với liên tiếp phi châm phóng vào từ cửa sổ, bên ngoài truyền đến tiếng gió hú gào thét, ánh mắt Phong Ngôn trầm xuống, hắn vươn tay, bóng kiếm tựa như kiếm vũ, lại tựa như hư không bật ra, vô số phi châm đều rơi xuống đất.

 

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng gió gào thét và tiếng binh khí giao kích nhau, bên ngoài đã tiến hành một cuộc vây chiến trước!

 

Một lát sau, thay thế phi châm chính là vô số bóng đen che mặt, mang đại đao phi vào bên trong, đại đao vừa rơi xuống đất, lập tức hướng nhanh vê phía chủ vị ngồi ở giữa.

 

Đám quan viên và vũ cơ bên trong điện hét toáng lên, tất cả các cửa trong điện, cửa chính, cửa phụ đều bị khai hỏa, một đội thị vệ màu đỏ tràn vào, những hồng y hộ vệ này đều là thủ vệ mà Chu Dục tự mình tuyển chọn, được huấn luyện kỹ càng chặt chẽ, nhanh chóng trở thành bức tường ngăn cách giữa Chu Dục và đám thích khách.

 

* hồng y hộ vệ: hộ vệ mặc đồ đỏ (hoặc hồng).

 

“Bẩm Tam hoàng tử, thích khách bên ngoài phủ đều được giải quyết toàn bộ.” Yến Bình Phi đi lên báo cáo.

 

“Bình Phi, Phong Ngôn, giữ một người sống là được, còn lại giết toàn bộ, nhớ rõ, quấy nhiễu nhã hứng của bổn hoàng tử, nhất định phải làm cho bọn chúng chết thật khó coi.”

 

Chu Dục thủy chung không thay đổi nét mặt, vẫn thoải mái nằm trên giường, tay đặt lên đầu gối, nhẹ lay động cái ly trong tay, thần thái trầm xuống, khóe môi nở nụ cười tàn bạo.

 

“Dạ!”

 

Yến Bình Phi nghe lệnh, sau đó, liền nhìn thấy những cánh tay, đôi chân bị cụt, máu tanh lênh láng trong điện, vũ cơ bên cạnh kinh hãi che mặt, có người vì quá hoảng sợ mà khóc toáng lên, người thì ngồi trong sảnh run rẩy, không dám nhìn cảnh tượng giết chóc trong sảnh.
Một lúc sau, hồng y thị vệ cũng ngừng giết, thích khách áo đen hoặc gãy tay, hoặc thi thể không còn nguyên vẹn nằm giữa vũng máu tươi, thậm chí có người còn bị bắn máu ra, làm nhiễm đỏ cả xiêm y của các cô gái, mọi người hoảng sợ nhìn thi thể chất đống trong sảnh, không dám lại gần.

 

Mấy tên thị vệ kiểm tra những thi thể đã chết, sau đó báo cáo cho Yến Bình Phi.

 

“Bẩm Tam hoàng tử, thích khách đã đền tội, trừ giữ lại một người ra, những tên còn lại đều không có thoát thân được.”

 

“Biết là ai chủ mưu không?”

 

“Trên gò má của thích khách có hai hình xăm, hình như … Là người ngoại tộc.” Yến Bình Phi nhìn người bên cạnh chủ nhân, ngập ngừng nói.

 

“Yến tổng quản, nếu có liên quan đến Ma Hi thì cứ nói thẳng.” Khắc La Kỳ Chân nhạy cảm hỏi.

 

“Kỳ Chân công chúa, vậy Bình Phi cũng xin nói thẳng ra, hình xăm trên mặt của bọn họ không mới, đó là Ma Hi mà công chúa thân thiết vô cùng.”

 

“Xem ra ngươi cầu tình cho Ma Hi, đối phương lại hy vọng ngươi có thể chết ở đế đô.”

 

Nếu không, vì sao không để ý đến chuyện nàng còn ở Trung Nguyên đã phái thích khách ám sát hoàng thân quốc thích, nói rõ là hi vọng sau khi gặp chuyện không may rồi, Thiên Đô vương triều sẽ trực tiếp hạ tội cho nàng.

 

“Chỉ tiếc đối phương không biết, bổn hoàng tử thương yêu Kỳ Chân ngươi thế nào.” Chu Dục hài hước cười, ngón tay dài mơn trớn gương mặt nàng.”Bây giờ Kỳ Chân muốn giải quyết như thế nào?”

 

“Không, Kỳ Chân vẫn không hiểu.” Nàng lắc đầu.”Nếu là trưởng lão trong Ma Hi muốn giáng tội cho ta thì còn có thể hiểu, nhưng Yến tổng quản vừa rồi còn nói, là tộc nhân mà ta thân thiết nhất? Hình xăm trên mặt của đối phương là?”

 

“Thưa Kỳ Chân công chúa, hình xăm là một áng mây.”

 

“Nhiễm Lưu Huyền Hồng.” Là một phân tộc của Ma Hi, cũng là tộc nhân mà nàng lệ thuộc nhất, “Rõ ràng là cố ý giả mạo Nhiễm Lưu Huyền Hồng tộc để hành thích!”

 

“Chỉ sợ làm cho công chúa đau lòng, nhưng vừa rồi Bình Phi đã nói, hình xăm trên người thích khách đã lâu, không phải là vừa mới có, những người này xác định là Huyền Hồng nhất tộc.”

 

Nghe vậy, thần sắc của Khắc La Kỳ Chân không khỏi trầm xuống.

 

“Kỳ Chân cần gì vì thế mà phải hao tổn tinh thần, Ma Hi tạo nghiệt, bổn hoàng tử cho bọn họ một bài học là đúng, bài học này sẽ cho bọn họ hiểu, mạo phạm Thiên Đô hoàng tộc của ta, sẽ có kết quả gì.”

 

“Xin Tam hoàng tử tạm thời đừng tức giận, Kỳ Chân sợ mọi chuyện không đơn thuần như vậy.” Khắc La Kỳ Chân quỳ xuống trước Chu Dục, khẩn cầu: “Đông vực Ma Hi có kinh nghiệm về y dược, lại tiếp nhận không ít kinh nghiệm từ nhân dân Đông Vực và ngoài tộc, thế lực lớn mạnh, cũng vì quá khổng lồ như thế mà ước nguyện ban đầu thành lập tộc lại bị biến chất đi, nhưng Huyền Hồng nhất tộc không phải như thế, kính xin Tam hoàng tử cho Kỳ Chân một cơ hội, để Kỳ Chân tự mình tra hỏi điều này, hiểu rõ toàn bộ chân tướng!”

 

“Chỉ sợ kết quả không như ngươi kỳ vọng thôi!” Chu Dục miễn cưỡng nhìn ngón tay đeo Ngọc Giới thạch của hắn, Ngọc Giới thạch này là của Ma Hi truyền lại, cũng chính là thứ mà Đông Vực tìm từ lâu nay.

 

“Nếu như là do Ma Hi và Huyền Hồng nhất tộc cấu kết làm bậy, thì cho dù phải tiêu tốn bao lâu thời gian, Kỳ Chân cũng đích thân kết thúc vận mệnh của Ma Hi.”  Dung nhan thanh lệ hiện lên vẻ kiên quyết.

 

“Được, bổn hoàng tử đồng ý với ngươi chuyện này, nếu ngươi kiểm chứng rồi mà có ý đồ che giấu sự thật, vậy hãy cẩn thận …” Hai tròng mắt tuấn mỹ ánh lên vẻ rét lạnh. “Chẳng những Ma Hi phải trả giá, mà Khắc La Kỳ Chân ngươi cũng phải chôn cùng, đứng trên cao nhìn máu chảy thành sông, Kỳ Chân ngươi nhất định không hiểu niềm vui thú này đâu.”

 

“Kỳ Chân sẽ không cho Tam hoàng tử có cơ hội làm thế.”

 

“Tốt lắm.” Chu Dục hài lòng ngoắc tay, kêu nàng trở về vị trí, hạ lệnh cho thị nữ rót rượu, “Tiếp tục khúc nhạc bị cắt đứt đi, tiến hành cho xong một khúc trợ hứng của ngươi!”

 

“Nhưng ta nghĩ những tiểu vân tước đáng yêu của người lúc này không còn tâm trí đâu mà ca múa nữa.”

 

Phía dưới, bên cạnh màn lụa và các cột tường lớn, tất cả đều co rúm lại, có người khóc nức nở, có người phát ra tiếng nghẹn phát run.”

 

“Âm thanh xinh đẹp của chim sơn ca, thấy mùi máu đầy trời, sợ hãi khóc lên, cũng rất phù hợp với một khúc buồn bã dưới ánh trăng.” Hắn than nhẹ.”Ngoan, đừng khóc nữa, sau một khúc buồn bã này, bổn hoàng tử hi vọng có thể thấy một trò chơi vui vẻ hơn.”

 

Theo hiệu lệnh của Chu Dục, thị nữ mang mấy cái hộp gỗ lên, mở ra đầy là vàng bạc chói lọi, sau đó, rải từng miếng từng miếng lên các thi thể nằm giữa vũng máu.

 

“Mấy thứ vàng bạc này đều minh châu nổi tiếng ở Nam Hải, ai có thể múa một điệu múa trên các thi thể làm cho Hoàng tử hài lòng, thì toàn bộ cho các ngươi.” Một thị nữ lớn tiếng la lên theo lệnh của chủ nhân.

 

Các cô gái hoảng sợ trợn mắt, không thể tin được điều mà chính tai mình nghe được, muốn các nàng nhảy múa trên thi thể và đống máu này!

 11

 

 

Muốn nói với ta điều gì nào ~^-^~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s