Đàn Ngọc Giai Nhân – Vĩ Thanh

Đàn Ngọc Giai Nhân

Vĩ thanh

***

          Khi Chu Dục trở về Tam hoàng phủ, đã là lúc đèn lên rực rỡ.

Vừa bước vào “Tung Lân viện”, thân thể đang đi bỗng dừng lại, Vô Ưu, Vô Sầu theo sầu không hiểu sao nhìn.  ”

Lúc này, tiếng đàn đột nhiên vang lên, giống như đang tuyên cáo nơi này là của nó, âm sắc mạnh mẽ dồn dập, như đang gào thét, xuyên thấu vào ánh trăng xinh đẹp.

“Có người đang ở trong thư phòng?”

“Ai to gan như vậy, dám càn rỡ ở địa bàn của chủ nhân?”

Vô Ưu, Vô Sầu kinh ngạc không dứt, thị vệ Tam hoàng phủ nghiêm ngặt, những người canh giữ “Tung Lân viện” lại là cao thủ nhất đẳng, hôm nay chẳng những có thể vào trong phủ, còn bước vào thư phòng mà không ai phát hiện, còn khảy đàn tự tiêu khiển tự nhiên như vậy!  

Chu Dục đưa tay ngăn cản Vô Ưu, Vô Sầu, khóe môi nở nụ cười lạnh lừng, kêu Vô Ưu, Vô Sầu lui xuống, hắn tự mình đi vào trong thư phòng.  

Khi tiếng đàn trở về chậm rãi bình ổn, thì âm thanh quen thuộc cũng vừa lúc vang lên, “Là U Lan cổ khúc, nhẹ nhàng mà dồn dập, muốn yên lặng cũng không khống chế được, từ bắn ra không kịp nghe người ta bắn ra.”

Mở cửa thư phòng ra, đi đến trước giường, trong Tam hoàng phủ, thân phận của chủ nhân đều đưa lên trên hết, không có ai dám ngồi lên đồ của chủ nhân, giờ phút này, thân thể thư hoãn lại nhẹ nhàng ngồi xuống giường của hắn.  

Ngón tay thon dài khẽ khảy đàn, giống như đang tiêu khiển, thử từng âm sắc của dây cung, đối với người vừa đến, hắn chỉ cười nhẹ, “Tam hoàng tử  vẫn còn thích khúc “U Lan” của Thiếu Sơ sao?”

“Không ngờ yêu đệ luôn cự tuyệt đến gần ta, hôm nay lại tự mình đến Tam Hoàng phủ.”

Nhìn thân ảnh thong dong ngồi trên giường, khóe môi giương cao, đồng tử chỉa thẳng vào Tô Thiếu Sơ, ngón tay khảy đàn tùy ý đặt lên gối, phảng phất đều là vẻ thong dong như thế, nhưng lại toát ra đầy sự khiêu khích!

“Thiếu Sơ có một chuyện muốn thỉnh giáo Tam hoàng tử, nhưng lại ngại thân phận hèn mọn, không dám nhọc công Tam hoàng tử ngài tự mình di giá, đành phải tự mình đến trước cửa.”

Bình tĩnh ngồi dậy, duỗi người ra, lời nói lễ phép, nhưng hành động lại đầy liều lĩnh!   

“Ồh? Có nghi vấn gì mà khiến yêu đệ tự mình đưa đến cửa như thế?”

“Tam hoàng tử có phải dù thế nào cũng phải lấy cho bằng được U Lan hay không?”

“Bổn hoàng tử đã nói, ta đã muốn, thì bất chấp thủ đoạn!” Chu Dục bắt đầu đi đến phía Tô Thiếu Sơ.

“Nếu ta muốn mượn đồ của người, không biết người có từ chối?” Theo bước đi từ từ đến của hắn, viên hồng ngọc trên tai cũng càng lúc càng sáng chói.  

“Yêu đệ khó khi có điều cầu ta, dù khó khăn thế nào, bổn hoàng tử cũng chấp thuận.”   

Khi tiếp cận với người nguy hiểm như Chu Dục, điệu bộ của Tô Thiếu Sơ vẫn nhàn rỗi không thay đổi, duy chỉ có đôi đồng tử là trở nên sắc bén.  

“Nếu như thứ đó ở trên người Tam hoàng tử thì sao?”

Trong lòng Tô Thiếu Sơ thầm đếm: một bước, hai bước, ba bước…

“Trên người bổn hoàng tử có thứ mà yêu đệ cần?” Chu Dục cảm thấy hứng thú.”Là cái gì?”

Từ đây đến trước giường chỉ còn lại một cánh tay, vươn tay, vừa định chạm vào thứ hắn đang nghĩ, lại khó có thể nắm được trong tay, “Thiếu Sơ yêu đệ” .

“Vậy cho Thiếu Sơ mượn Lan Xích Thạch một chút – – “

Dải hồng gấm đột nhiên bay ra, hướng đến phía cổ của Chu Dục, tay của Tô Thiếu Sơ cũng theo đó mà đi đến, nhưng vừa chạm được vào chuỗi khuyên tai, từ cổ tay đã truyền đến một lực mạnh!  

“Bổn hoàng tử đã nói rồi, thứ gì yêu đệ cần ta cũng có thể cho, sao yêu đệ không chịu tin?”  Dù Chu Dục kịp thời chặn cổ tay của hắn lại, nhưng dải hồng hồng gấm cũng cùng lúc quấn vào cổ hắn!

“Thiếu Sơ nông cạn, cũng giống như Tam hoàng tử vậy, chỉ hỏi thủ đoạn, không biết tin tưởng!”

Đột nhiên vận mạnh một cái, cố gắng thoát khỏi kiềm chế từ cổ tay, dải gấm giơ lên, xoắn thẳng vào cổ của Chu Dục !

Cổ bị dải gấm bó chặt lại, nhưng Chu Dục không những không có chút thay đổi, mà còn cười to ầm ĩ!  

“Chỉ hỏi thủ đoạn, không biết tin tưởng! Hay cho câu nói này của yêu đệ, bổn hoàng tử làm sao có thể cô phụ?”

Mũi kiếm lách gió bay thẳng đến, Tô Thiếu Sơ chỉ cảm thấy tê dại, tất cả khí huyết như thuận theo dải hồng gấm, xoáy thẳng vào trong cơ thể của Tô Thiếu Sơ. [Ý bảo lúc này Thiếu Sơ tỷ đang bị nội thương, Dục ca còn đánh thêm một chưởng nữa … ]   

Vẻ mặt ngạc nhiên vừa xuất hiện, Chu Dục đã lật ngược ván cờ, thân hình của Tô Thiếu Sơ nhẹ nhàng lui lại, nhảy lên bàn!

“Ta nói rồi, chỉ cần ngươi chủ động đến tìm bổn hoàng tử, thì đó chính là lúc mộng đẹp của ta trở thành sự thật!

Hai bên được kết nối bằng một dải hồng gấm, giằng co mà đứng, lại thấy đối phương nở một nụ cười đầy thâm ý, dù bị uy hiếp vẫn không thấy tức giận. 

Tô Thiếu Sơ thầm kêu không ổn, bởi vì từ hai dải gấm truyền đến một nội lực, làm cho hắn hoàn toàn không thể bỏ tay khỏi dải gấm, làm hắn đau đến tê dại, cảm giác mệt mỏi trống rỗng bắt đầu xuất hiện, hắn đã hoàn toàn mất thế chủ động!   

“Yêu đệ cố tình cần gì phải cố tình làm vậy? Còn dùng dải hồng gấm để tạo thành mối lương duyên, bổn hoàng tử làm sao có thể thất lễ, tặng cho yêu đệ một đại lễ vậy – – ” Ngón tay của Chu Dục chỉ thẳng vào dải gầm, ánh sáng chói lóa, sặc sỡ như cầu vồng xuất hiện giữa đầu ngón tay, tựa như mũi tên nhọn bắn về phía Tô Thiếu Sơ!

Kình khí phá thông, uy lực lớn đến mức làm cho Tô Thiếu Sơ trố mắt, chỉ còn lại một chút nội lực để chống cực, phi thân né qua, đồng thời rút chủy thủ trong giày ra, hắn cắt dải hồng gấm ra làm đôi, sau đó linh hoạt nhảy lên cửa sổ, chuẩn bị rời đi.

“Bổn hoàng tử đã nói, sẽ tặng yêu đệ một món đại lễ, sao yêu đệ có thể nhẫn tâm bỏ đi vậy chứ?”

Hiểu rõ ý đồ của hắn, Chu Dục xuất thủ nhanh hơn một phần, mượn dải gấm trên tay, bay thẳng đến bắt lấy Tô Thiếu Sơ.

“A!” Thân hình đang nhảy lên cửa sổ la lên một tiếng, chủy thủ trong tay đồng thời rơi xuống đất, Tô Thiếu Sơ tựa vào tường, đau đớn che ngực, kình khí trên cánh tay tựa như đang chạy vào tim mạch của hắn, trái tim cứ như đang bị hàng ngàn mũi tên xuyên qua vậy!

“Thế nào, yêu đệ còn muốn đi không?” Thoát khỏi dải hồng gấm, Chu Dục đi tới trước mặt Tô Thiếu Sơ, nhìn vẻ mặt Tô Thiếu Sơ đau khổ, hắn hài lòng cười lạnh.

“Vậy phải xem … Tam hoàng tử… Cho Thiếu Sơ … Đại lễ gì!” Đau đớn làm cho hắn khó mà nói được hết câu.

Tối nay hắn bị bắt chắc rồi, ngoan cố chống lại chỉ làm cho nội thương càng nặng thêm, huống chi, khí huyết chi độc trong cơ thể cũng phải dựa vào hắn, đành phải nuốt nỗi nhục trước mắt lại, tránh cho sau này mất đi nhiều cơ hội phản kích!

“Đại lễ này chính là – -” Chu Dục giương một tay lên, một cỗ nội lực kéo Tô Thiếu Sơ lại, đẩy hắn ngã vào trong khuỷu tay của Chu Dục, “Để bổn hoàng tử xác nhận thân phận và giới tính thật sự của ngươi vậy!”

“Tam hoàng tử… Đại lễ này, Thiếu Sơ không … không cần!” Tô Thiếu Sơ nằm trên tay hắn, nhìn gương mặt cúi xuống bễ nghễ, ánh mắt dần dần trở nên dữ tợn kia, Tô Thiếu Sơ từ lâu không còn biết sợ là gì, lại bắt đầu càm thấy khủng hoảng trong lòng.  

“Không cần sao? Ha ha ha!” Hắn cười, tháo vạt áo của Tô Thiếu Sơ ra, cánh tay dò vào trong, bắt lấy một dải gấm, ánh mắt thủy chung vẫn khóa chặt vào người bên dưới.”Đứa con thứ sáu của Tô gia, là nữ, cũng là người của Thiên gia ta – – “

Dải gấm đột nhiên bị kéo xuống, hai đầu vú tròn trịa trần truồng xuất hiện!   

Tô Thiếu Sơ đột nhiên nhắm mắt lại, không phải vì cảm thấy khó xử vì trần truồng, cũng không phải vì bàn tay to đang đặt lên ngực kia, mà là vì cặp mắt như sói kia, giống như đã cướp được con mồi vào tay, cảm thấy hưng phấn, muốn nhanh chóng nuốt con mồi vào bụng!

Không chịu nổi nữa, Thiếu Sơ mờ mịt tựa vào tay hắn, cảm giác mình bị ôm lấy, nửa mê nửa tỉnh. 

Chu Dục vuốt ve “nàng” trong ngực, như nhận được chiến lợi phẩm, đi vào mật thất đằng sau tường, sau đó, bức tường lại trở về như cũ, ánh trăng rọi qua song cửa sổ, yên lặng soi sáng cả thư phòng u tĩnh.

Muốn nói với ta điều gì nào ~^-^~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s