Đàn Ngọc Giai Nhân – Chương 9

Đàn Ngọc Giai Nhân

Chương 9

***

          “Oa oa – -” Vô Ưu một thân đỏ y vui sướng la lên.”Quả nhiên công lực bắn tên của Thất hoàng tử cực cao!”

“Đúng đó – -” Vô Sầu hồng y cũng vui mừng tỏ vẻ đồng ý!  “Không hổ danh là chủ nhân của tụi mình.”

Hai nha đầu xinh đẹp, mặt mũi giống y như đúc, một người đeo lấy một cây cung dài trên người, một người ôm đồ trang bị đầy đủ, vừa la vừa nhảy.

Chu Dục ngồi một bên vừa uống rượu, vừa nghe âm điệu mềm nhũn của các nàng, tựa như chim sơn ca đang hót, đáng yêu cực kỳ.

“Hoàng chủ nhân, người có muốn đi bắn thêm vài cái không!” Vô Sầu hưng phấn quay đầu hỏi.

Nhìn màu ráng gà ở phía chân trời, hắn lắc đầu.

Hôm nay, trừ nghi thức bắn tên mở màn ra, hắn đã bắn liên tiếp ba lần cho các hoàng đệ xem, cũng chỉ đạo bọn họ đến suốt trưa, giờ phút này, chỉ muốn hưởng thụ thời gian thư giãn, nhàn nhã ngắm hoàng hôn.  

“Thật sự không muốn nữa sao?” Vô Ưu tỏ ra mất mát.

“Ở đây cho đến khi các ngươi xem xong cuộc thi.” Biết rõ các nàng thích tò mò náo nhiệt, Chu Dục cười nói.

“Có thật không – – cám ơn Hoàng chủ nhân!” Hai tiểu nha đầu quấn lấy Chu Dục, làm nũng hoan hô.

“Hai tiểu hoàng anh của bổn hoàng tử đáng yêu lắm.” Chu Dục dịu dàng cười, vỗ vỗ đầu các nàng.”Mau đi xem đi, xem xem người chiến thắng cuối cùng có phải là Thất hoàng đệ của các ngươi không.” Nhìn sắc trời này, hẳn là cũng sắp kết thúc rồi.

“Dạ!” Vô Ưu, Vô Sầu vui vẻ chạy ra ngoài, tiếp tục xem trận đấu.

“Là Tô công tử – – Tô công tử ở bên kia – -” Vô Ưu phát hiện, dưới bóng tùng xa xa là một thân ảnh rất quen thuộc, không khỏi vui sướng hô to.

“Đúng rồi – – là Tô công tử!” Vô Sầu cũng hưng phấn, dùng sức quơ quơ tay.”Tô công tử – – chúng ta ở đây – – “

Đáng tiếc, khoảng cách quá xa, đối phương hiển nhiên không có nghe thấy, vẫn bước chậm chầm chậm xuống thềm đá.

“Hửm? Sao cái áo khoác lông chồn đó giống của Hoàng chủ nhân quá vậy.” Áo lông chồn vô cùng quý báu, ngay cả trong hoàng thất cũng chỉ có Hoàng đế, Thái tử và Tam hoàng tử mới có mà thôi, sao Tô công tử cũng có?!  

“Đó là của Hoàng chủ nhân mà!” Vô Ưu nhận ra nói.

“Hoàng chủ nhân?” Hai nàng nhìn về chủ nhân đã đi đến phía sau.

Ngắm nhìn phía xa xa, thân hình quen thuộc đang phủ lên chiếc áo của hắn, một cảm giác khác thường, xao động nội tâm của Chu Dục.

Bóng tùng in trên thềm đá, Tô Thiếu Sơ dù bước chậm như nhàn nhã đi chơi, nhưng đầu óc lại suy tư không dứt về sư phụ Chu Tinh Bình….

“Sơ Nhi, sao con lại trúng độc trong võ công của Ma Hi?! Chẳng lẽ Ma Hi đã chuyển mục tiêu sang con sao?”

“Không phải, sư phụ người đừng gấp gáp như vậy, người của Ma Hi không có thù oán gì với con, một chưởng này hoàn toàn là ngoài ý muốn!” Hắn vội vã an ủi sư phụ. 

Chu Tinh Bình bắt lấy tay Tô Thiếu Sơ, nói: “Âm Lượng chưởng có thể dùng nhiệt khí của trời, đất và nước khi giao nhau để giải độc, chỉ cần ngâm cho đến khi chảy mồ hôi là có thể giải được phần lớn độc trong cơ thể!”  

Nhiệt khí của trời, đất, nước! Chu Dục cũng từng nói đến điều này!

“Sư phụ còn nhớ, lúc đầu, có một cao nhân về phong thủy đi đến đế đô, cũng đã nói đê đô có một nơi mà nhiệt khí của trời, đất, nước giao nhau, nhưng cuối cùng lại không tìm được, nơi đó là ở đâu.”

“Sư phụ, con sẽ nhờ Phó huynh tìm một cao nhân về tìm thử, thân thể của người vừa tốt lên, đồ nhi cũng không có việc gì, người đừng lo lắng quá.” Tô Thiếu Sơ đỡ nàng ngồi lên ghế.

“Sơ Nhi, dù cho không tìm được nơi đó thì con cũng có thể tìm Lan Xích Thạch, nó có thể ức chế tạm thời độc của Âm Lượng chưởng trong con!”    

“Lan Xích Thạch?” Loại đá này không khác gì ngọc quý ngàn năm khó tìm, khó khăn lắm mới tìm được một viên.  

“Khuyên tai mà Dục Nhi đeo từ nhỏ đến lớn là một viên hồng ngọc, cũng chính là Lan Xích Thạch!”   

Lan Xích Thạch ở trên người Chu Dục! Nhớ tới lời của sư phụ, Tô Thiếu Sơ biết mình thật sự đã gặp phiền toái!

Vào lúc này, ánh sáng chói lóa, tiếng nổ vang trời đột nhiên xuất hiện cùng một lúc, làm cho Tô Thiếu Sơ chấn kinh (Chấn động + kinh ngạc) !

Đồng thời, một tiếng thở dài quen thuộc cũng bay đến – –

Lên tiếng hỏi gió, nên đi nơi nào, lên tiếng hỏi nguyệt, khi nào thì buồn? Đêm dài vô tận, mộng đẹp bao nhiêu? Gió thuận phá sóng hồng trần, không có cánh khó bay qua vạn núi, cuối cùng tiêu tâm tiều tụy, duyên, khó gặp; mộng, khó mơ …  

… Cây tiêu này, đại biểu cho tính mạng của ta, khi ngươi nghe thấy tiếng tiêu, thì ta đã rời xa khỏi trần thế phức tạp này, sẽ có người dùng tiếng tiêu, nói lời từ biệt với ngươi thay ta.  

Tô Thiếu Sơ không dám tin, chậm rãi quay đầu, quả nhiên, một dung nhan diễm lệ vô song chạy về phía hắn! 

“Xước Nhi!”

Hắn gọi ra một cái tên, người đó vui mừng nhảy vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn!  

“Người đó là ai? Sao lại ôm Tô công tử?”

“Tô công tử là của chúng ta, không cho nàng!”

Trên Liễu Vọng các, hình ảnh này đều thu vào đáy mắt Vô Ưu, Vô Sầu bắt đầu cảm thấy bất bình, Chu Dục đứng phía sau chỉ nheo mắt lại.

“Ngươi đang ở Trung Nguyên! Thì ra là ngươi cũng tới Trung Nguyên rồi?”

“Ta…”

“Mấy năm rồi không gặp ngươi, hại ta nghĩ ngươi thật sự không để ý đến ta nữa, kết quả ngươi vẫn còn lo lắng cho ta, đúng không?”

Phong Xước Nhi vừa hưng phấn vừa ngập ngừng nói, đôi mắt nàng đen nhánh, trong đó mang theo đầy vẻ sức sống, giờ phút này, nàng vừa mong đợi, vừa hy vọng, nhưng cũng rất sợ, sợ rằng đối phương lại lạnh lùng với nàng, vĩnh viễn chỉ thích làm nàng tổn thương.

“Sao nhìn ngươi đau thương quá vậy? Là vì nhìn thấy ta sao? Ngươi đang vui vẻ hay là không vui đây?” Suy nghĩ của hắn thật là khó bắt, khi thì dịu dàng thân thiện, khi thì cô độc lạnh lùng!

“Quân Nhi… Quân Nhi nàng… Đi khi nào vậy?” Nhẫn nhịn sự kích động trong nội tâm, Tô Thiếu Sơ hỏi.

“Tỷ tỷ?” Phong Xước Nhi không hiểu hắn lại hỏi như vậy, khó hiểu nói: “Hơn một năm trước, tỷ tỷ đã đi rồi, lúc ấy ngươi còn khảy đàn đưa tiễn nàng, ngươi quên rồi sao?”   

“Hơn một năm trước!” Tô Thiếu Sơ bi thương cười.”Quân Nhi đã chết, nàng còn không nói với ta, chẳng lẽ sợ ta khổ sở sao?”

“Ngươi đang nói gì vậy? Ai không nói cho ngươi cái gì?” Phong Xước Nhi liên tiếp hỏi hắn, dù vậy vẫn hưng phấn ôm chặt hắn. ” Ngươi ở Trung Nguyên có nhớ  ta không? Nói mau? Có không?”

Tô Thiếu Sơ không đành lòng làm tổn thương cho tâm hồn thiếu nữ của nàng, đành ôn hòa vỗ vỗ lên tóc nàng, hắn cởi chiếc áo choàng lông chồn ra, phủ lên người Xước Nhi, không biết rằng hành động này làm cho đôi đồng tử sắc bén ở phương xa chìm vào lửa giận.  

“Vô Ưu, Vô Sầu.” Chu Dục đưa tay. “Đưa cung, tên đây.”

“Dạ!” Hai nha đầu lập tức lục lọi tìm đồ.

Chu Dục lắp tên, giơ cung lên, sau khi kiểm tra đầy đủ rồi, mục tiêu là – – cô gái đang choàng chiếc áo lông chồn màu tía!

“Đồ của Chu Dục ta, ai cũng đừng nghĩ có thể chạm vào, cho dù là nam hay nữ, cho dù là đồ hay người, cũng không cho trong lòng của hắn có ai khác, Thiếu Sơ yêu đệ, coi như là dạy dỗ ngươi một chút vậy!”

“Xước Nhi, ngươi nghe ta nói đã…” Khẽ đẩy ra thiếu nữ trong lòng, Tô Thiếu Sơ không biết nên giải thích như thế nào, bỗng giật mình nghe một tiếng xé gió! “Xước Nhi – -“

Hai chữ “nguy hiểm” còn chưa kịp thốt ra, mũi tên đã xé gió lướt đi, xoay người lại, ánh sáng màu ngân bạc xẹt qua, mũi tên đã bị cắt làm hai, cắt làm hai mũi tên!  

Tô Thiếu Sơ ở bên cạnh thầm than sợ hãi, suýt nữa hắn quên mất, Phong Quân Nhi, Phong Xước Nhi, hai tỷ muội này, một người ca hay múa đẹp, một người thuộc cao thủ kiếm thuật, nhận hai không ai dám nhận nhất!  

“Thích khách – – có thích khách xông vào hoàng cung – – “

“Người đâu – – mau bảo vệ Tam hoàng tử – – “

Vô Ưu, Vô Sầu trên Liễu Vọng các không ngừng la lên, kinh động toàn bộ thị vệ bên cạnh, vội vàng chạy đến bảo vệ. 

“Thích khách ở bên kia – – là nữ nhân đang mặc áo lông chồn màu tía!” Vô Ưu, Vô Sầu chen vào giữa đám thị vệ, chỉ vào mục tiêu phía trước.  

“Đáng chết, là Chu Dục? !” Nhìn Liễu Vọng các xa xa, là một thân ảnh vô cùng quen mắt, Tô Thiếu Sơ vội vàng kéo Phong Xước Nhi chạy như điên.  

“Phong Ngôn!” Chu Dục trong Liễu Vọng các gọi tâm phúc đằng sau. 

“Có thần.”

“Người đó có ý định nhúng chàm người của bổn hoàng tử, ngươi nhất định phải mang đầu nàng về đây!” 

“Dạ!”

Nhận được mệnh lệnh, Phong Ngôn tung người như bay, thân ảnh nhanh chóng biến mất, trong nháy mắt, lướt qua rừng cây, lướt qua thị vệ, đuổi theo dấu chân trên tuyết.   

“Nhớ phải chém mấy dao vào, đừng có cho nàng chết tử tế!”

“Đạp thêm mấy cái nữa, ai bảo nàng ta cướp Tô công tử của chúng ta!” 

Vô Ưu, Vô Sầu một bên hô một bên hét, không ngừng thêm dầu vào lửa!  

“Hoàng chủ nhân, phải kêu Phong Ngôn bắt sống nàng, chúng ta đảm bảo, nàng chết không được sống cũng không xong, cả đời cũng đừng nghĩ có thể nhìn thấy Tô công tử nữa!” 

“Còn phải chặt hai tay của nàng, xát muối vào, vĩnh viễn cũng không cho ôm Tô công tử nữa!”   

Hai dung nhan xinh đẹp, vẻ mặt ngây thơ, lại nói ra những ngôn ngữ như vậy, thật sự rất không hợp, các nàng càng cười vui vẻ, người ta lại càng sợ hãi!  

“Được được, ta sẽ dặn dò Phong Ngôn, đừng giết sớm quá, phải mang người sống về cho các ngươi chơi.” Hai tiểu nha đầu này, không quậy phá là không yên lòng sao?! Chu Dục cười gọi các nàng đến. “Xem xem ai lực tay tốt hơn, xoa bóp vai cho ta đi!”   

“Ta, ta! Ta mát xa giỏi nhất!”

Hai nha đầu cười hì hì, tranh nhau xoa bóp cho chủ nhân.

“Mang viên ngọc này đến Tô phủ … Không, còn quá xa, phải ở gần đây, Lục gia!”  

Vừa chạy ra ngoài hoàng cung, Tô Thiếu Sơ lập tức giao tín vật cho Phong Xước Nhi, dặn dò nói: “Mau chạy về phía đông, Lục gia ở đây khoảng 10 thước, tìm Lục gia Thiếu phu nhân, nói cho nàng biết chuyện đã xảy ra, nàng sẽ bảo vệ ngươi!”

“Tại sao phải chạy? Ta vào hoàng cung vốn là có nhiệm vụ, hơn nữa đám thị vệ kia có gì đáng sợ, bao nhiêu ta cũng đối phó được.” Phong Xước Nhi không hiểu gì.   

“Ở Trung Nguyên, ở đế đô, dưới chân thiên tử phải cẩn thận, tội thích khách Tam hoàng tử là tội nặng, không hay!”

“Trung Nguyên hoàng đế có lỗi với nhân dân Nam Nguyên, có gì phải sợ, giết hắn ta cũng không để ý!”

“Xước Nhi!” Tô Thiếu Sơ cảm thấy sắp điên rồi, làm thế nào để nói với đệ nhất kiếm Nam Nguyên, à không, tiểu nha đầu ngây thơ này đây?

Chỉ là bên cạnh Phong Xước Nhi luôn có người theo bảo vệ, sao hôm nay lại chỉ có một mình nàng chạy vào hoàng cung.   

“Hơn nữa, đám ô hợp kia làm sao mà bắt được ta?!” Điệu bộ nàng đầy khinh thường.

“Ta tin năng lực của Xước Nhi, nhưng không phải lúc nào dùng vũ lực để giải quyết cũng tốt, âm thầm tiến hành ngược lại hiệu quả hơn.”  

“Âm thầm tiến hành!” Có cần thiết không?

Tô Thiếu Sơ đang muốn nói nữa, bỗng nghe thấy tiếng gió truyền đến đầy hỗn loạn.

“Có một cao thủ đang đến gần chúng ta!” Phong Xước Nhi lập tức cảm nhận được, tràn đầy tò mò.

“Không tốt, là Phong Ngôn.”

“Phong Ngôn!” Nàng cao hứng hô to.”Chính là tên thị vệ lúc trước đi cùng con của Thánh nữ đến Trung Nguyên?” 

“Ngươi làm gì?” Tô Thiếu Sơ kéo Phong Xước Nhi đang định tung người lên nóc nhà lại.

“Có thể thấy được tiền bối mà Nam Nguyên đồn đãi đã lâu, dĩ nhiên phải chào hỏi một cái cho lễ phép.”

“Còn chào hỏi nữa?!” Tô Thiếu Sơ đau đầu vỗ trán.”Hắn là người Tam hoàng tử phái đến để đối phó chúng ta, đừng hành động thiếu suy nghĩ!”  

“Tam hoàng tử!” Phong Xước Nhi nghiêng đầu, càng không hiểu được.”Tam hoàng tử không phải là con của Thánh nữ sao? Sao phải đối với chúng ta như vậy?”

“Còn nói nữa, không chịu nghe lời, mau dùng khinh công bay đến Lục phủ đi, đừng để cho Phong Ngôn đuổi theo.”

“Ngươi không đi, ta cũng không đi!” Nàng lầm bầm.

“Ta sẽ đến tìm ngươi, biết điều một chút, nghe lời đi.” Phải dụ dỗ mới được.”Chỉ cần Xước Nhi nghe lời, trong thời gian ở đế đô, ngươi muốn đi đâu làm gì, ta cũng làm với ngươi.”   

Nghe thấy câu này, làm cho Phong Xước Nhi cười to, hai lúm đồng tiền lộ ra, biết điều gật đầu, nhận lấy viên ngọc, ôm hắn một cái rồi vội vàng rời đi.  

“Chẳng lẽ ý trời bắt buộc Thiếu Sơ ta hôm nay phải giao đấu sao!” Rốt cục tiểu nha đầu này cũng chịu bỏ đi, Tô Thiếu Sơ nhịn không được than thở.”Cho dù là nam hay nữ, ta đều phải bán tiếng cười, bán lòng cùng bán thân thể, mới có thể thoát thân.”

Nhớ tới ban nãy, vừa bị Chu Dục ôm, vừa bị hôn, lại còn bị hờn dỗi, bây giờ, phiền toái nhất là không biết nên nói thế nào với Xước Nhi!

“Muốn ta tránh khỏi nàng, tiện thể bảo vệ nàng, bây giờ thì tốt lắm, ý trời ý trời, thật là đau đầu!”  

Liên tiếp phiền toái, Phong Xước Nhi đến đế đô, Nam Nguyên bắt đầu có hành động với hoàng tộc, Chu Dục lại là vị trí mấu chốt giữa song phương, nhưng hắn lại rắp tâm hại người, làm sao để đối phó cùng lúc với ba bên luôn đây?

Hơn nữa trước mắt mình…

Tô Thiếu Sơ nhìn lòng bàn tay bắt đầu xuất hiện màu xanh.

“Mỗi lần đánh nhau, sẽ hao tổn ba phần nội lực … Căn bản không phải cách trị liệu.”

Chu Dục! Lan Xích Thạch! Nhớ tới chuyện khi còn bé, đó không còn là nỗi sợ hãi nữa, mà đã là chuyện khi xưa, nhưng bây giờ mọi chuyện đã đến nước này, không thể giậm chân tại chỗ nữa!  

Muốn nói với ta điều gì nào ~^-^~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s